Sáng thứ 7, cuộn tròn trong chăn ấm. Trời lạnh. Gió thổi mạnh. Mùa đông đến thật rồi. Năm nay lạnh muộn, giữa mùa đông rồi mà mới có một đợt gió về. Tết năm nay chắc lại lạnh lắm đây.
8h mẹ gọi dậy ăn bánh đa rồi đi làm. Nhà có phụ nữ, ngăn nắp, sạch sẽ thật thích. Mình rất muốn mẹ xin nghỉ mất sức để chuyển lên trên này sống với ba bố con. Ba bố con ở trên này bừa bộn quá.
Office, một cốc cappuccino đủ làm ấm lòng và xua tan giá lạnh trên đường. Làm việc thứ 7 thích hơn ngày bình thường ở chỗ, không bị distract bới những thứ linh tinh, có thể hoàn toàn tập trung vào công việc và cũng thoải mái hơn chuyện giờ giấc.
Nói đến chuyện giờ giấc, tự nhiên nghĩ đến hàng loạt những discussion về chuyện giờ giấc vừa qua. Nào là devs không làm đủ 60 tiếng 1 tuần, nào là đi muộn về sớm, tối không thấy làm việc, nào là cuối tuần không đi làm, nào là tại sao chỉ có office bên Việt Nam bị watch mà TW với US chả bị làm sao cả. Nói chung là cứ loạn cào cào cả lên, enforce này nọ. Thật ra thì mọi chuyện không nghiêm trọng đến thế. Mình thích cảm giác làm việc của ngày xưa. Đến muộn một chút không sao, về sớm một chút không sao, cuối tuần ngồi một mình trên office. Không bị quản lý giờ giấc, mình cảm thấy có trách nhiệm hơn và cũng muốn cống hiến nhiều hơn. Tự thấy trong tuần không làm được nhiều thì cuối tuần lên làm tiếp. Làm việc có động lực, thoải mái và mong muốn cống hiến cho công ty. Hệt như chuyện con kiến vậy [nội dung câu chuyện ở cuối bài]. Nếu giờ giấc bị quản lý chặt chẽ, tất nhiên động lực, trách nhiệm và mong muốn cống hiến có lẽ sẽ không được bằng như trước. Cũng đúng thôi, chuyện gì cũng vậy, khi tinh thần đã thoải mái thì năng suất sẽ tự tăng lên thôi. Còn không thì gió chiều nào ta nghiêng chiều ấy.
Này em, anh đã rất buồn.
Mỗi ngày, chú kiến nhỏ đều đi làm rất sớm và bắt tay vào việc ngay.
Chú kiến làm việc rất giỏi, và luôn vui vẻ.
Ông chủ của chú, là con sư tử, rất ngạc nhiên khi thấy chú kiến làm việc mà không cần sự giám sát.
Con sư tử suy nghĩ, chú kiến đã có thể làm tốt mà không cần giám sát, vậy nếu có người giám sát thì chắc chú kiến còn làm tốt hơn gấp bội!
Thế là sư tử thuê 1 con gián có nhiều kinh nghiệm về giám sát, và nổi tiếng về kỹ năng viết những báo cáo rất là hay.
Sau khi được thuê, quyết định đầu tiên của con gián là gắn 1 cái đồng hồ treo tường để theo dõi việc đi làm đúng giờ.
Con gián cũng cần 1 thư ký để thay nó viết ghi chú hay làm báo cáo, và thế là…
… nó thuê 1 con nhện, chỉ để quản lý báo cáo và nhận các cuộc gọi.
Con sư tử rất hài lòng về những báo cáo của con gián, và yêu cần con gián làm thêm những biểu đồ theo dõi sản lượng và phân tích xu hướng thị trường, để nó có thể trình bày tại cuộc họp Ban quản trị.
Thế là con gián mua 1 cái máy vi tính mới, cùng với 1 máy in lazer, và…
… nó thuê 1 con ruồi để làm quản lý bộ phận IT.
Nhắc tới con kiến, lúc trước làm việc rất chăm và thoải mái, giờ rất là bực mình vì những công việc giấy tờ và những cuộc họp vô bổ làm mất hết thời gian của nó…!
Ông chủ sư tử đi đến kết luận là cần phải cử một người làm quản lý nguyên cả bộ phận mà con kiến đang làm việc.
Chức vụ ông chủ nhỏ này được giao cho 1 con ve sầu, và quyết định đầu tiên của con ve là mua ngay 1 cái thảm đẹp và một cái ghế thật êm cho phòng làm việc của nó.
Và ‘ông chủ’ ve sầu này cũng cần thêm 1 máy vi tính và một thư ký riêng, đó là thư ký cũ của nó, người đã giúp cho nó chuẩn bị Kế Hoạch Tối Ưu Hoá Chiến Lược Kiểm Soát Công việc & Ngân quỹ…
Văn phòng con kiến làm việc trở thành một nơi buồn bã, chẳng còn ai cười đùa và mọi người trở nên lo lắng khó chịu…
Thế là con ve sầu thuyết phục ông chủ lớn, là con sư tử, về sự cần thiết phải làm một cuộc nghiên cứu kỹ lưỡng về môi trường làm việc tại đây.
Sau khi xem lại các báo cáo tài chính trong văn phòng nơi con kiến làm, con sư tử phát hiện ra năng suất đã thấp hơn trước đây rất nhiều.
Thế là sư tử thuê 1 con cú, đó là 1 cố vấn nổi tiếng và có uy tín, để tiến hành điều tra và đưa ra các giải pháp cần thiế
Con cú bỏ ra 3 tháng để nghiên cứu về văn phòng và viết một báo cáo khổng lồ, lên đến vài quyển, và đi đến kết luận: “Văn phòng này có quá nhiều nhân viên…”
Đoán xem ông chủ sư tử sa thải ai đầu tiên?
Dĩ nhiên sẽ là con kiến, vì nó “thiếu động cơ làm việc và có thái độ bi quan trong công việc”.
Các nhân vật trong truyện ngụ ngôn này toàn là tưởng tượng, bất cứ sự liên quan đến một người nào hoặc một tổ chức nào đều chỉ là ngẫu nhiên…
Nguyên bản của Bồ Đào Nha, viết bởi PR. Obrigado Mário.