Browsing "Blog"
Mar 21, 2014 -

Lâu lâu không viết

Nên viết, đơn giản thế thôi.

Đầu tiên là chuyện paper. Cái paper mà lẽ ra mình đã submit tầm này năm ngoái. Mình vẫn nhớ như in cái ngày hôm ấy, khi giáo tìm thấy 2 cái flaws trong approach của mình. Và thế là mọi thứ bị dừng lại. Lẽ ra mình đã có thể publish ngay sau khi thi quals xong, vì dù sao thì quals của mình cũng gần giống một cái paper đầy đủ rồi, nhưng giáo bảo experiment thêm một tí. Ừ thì experiment thêm, và 6 tháng sau mình lôi ra được một cục con con. Thôi thì submit xong lần này thì té vậy.

Thứ hai là cái programing contest. Mình biết đến cái programing contest này từ năm ngoái, nhưng hồi đó không ai có hứng thú nên thôi. Năm nay thì có hẳn một team, lại có mentor ngon lành ngồi code cùng nên khác hẳn. Thế mới biết code C của mình còn gà lắm. Cùng một thuật toán, thay đổi cách thức lưu trữ và khởi tạo dữ liệu một cái mà tốc độ nhanh hơn hàng chục lần. Hiện tại team mình đang đứng thứ 2. Đã có 2 lần lên top nhưng đều để các đội khác vượt qua nhanh chóng.

Thứ ba là chuyện cafe. Từ hồi mang cafe ở VN sang đến giờ, uống cafe ở lab như kiểu uống thuốc, đắng ngòm và chả có vị gì cả. Trung bình khoảng 2 – 3 tuần mình chén hết 1 gói 250g, tức là 2 – 3 tháng hết một kg. Cứ thế mà tính để lần sau về VN còn lượm, hoặc nhờ người mang sang.

Thứ 4 là hết rồi.

Feb 3, 2014 -

Thứ hai là ngày đầu tuần (và sau cơn mưa trời lại sáng)

Nghĩ đi nghĩ lại, thế mới đúng là research (tiếp tục câu chuyện cuối cùng của post trước). Chứ cứ làm những việc mà đã có định nghĩa rõ ràng, ai cũng có thể làm được thì chỉ được gọi là Engineer thôi. Nói vậy chứ sau này ra trường chắc gì mình đã theo con đường Academia. Có khi lại chỉ tìm một công việc “interesting”, settle down và tận hưởng cuộc sống?

Năm 2014, à mà đúng hơn là từ cuối năm 2013, mình chuyển sang đọc sách nhiều hơn xem phim. Thời gian dành để xem phim thì quay ra đọc sách. Đọc sách trên subway. Đọc sách trước khi đi ngủ và đọc sách bất cứ khi nào mình tìm thấy thời gian. Gần đây nhất mình đã hoàn thành 2 quyển sách của Dean Koontz: Lightning và Watchers. 2 quyển này có rất nhiều điểm khác nhau: Thứ nhất, đều là Sci-Fi. Thứ 2, nhân vật chính xuyên suốt câu chuyện đều là a man, a woman, a child (or a dog), and a powerful chaser. Thứ 3, 3 nhân vật chính cuối cùng đều nhận ra kẻ thù mà họ phải đối mặt, và chuẩn bị hết sức kỹ càng để đối phó. Thứ 4, những cuộc tấn công đều xảy ra vào những lúc không ai ngờ tới. Thứ 5, cả 2 đều kết thúc tốt đẹp, kẻ thù bị tiêu diệt còn những nhân vật chính thì settle down và sống thanh bình.

Mình định tiếp tục đọc quyển thứ 3 của tác giả này: Intensity, nhưng có khi phải chuyển sang một tác giá khác trước khi bị sa vào vũng lầy và không thể thoát ra nổi khi chưa đọc xong tất cả tiểu thuyết của hắn (vài chục).

Sau 2 ngày nghỉ ăn không ngồi rồi, mình cuối cùng cũng làm được khá nhiều việc vào thứ 2 đầu tuần. Cứ giữ vững tiến độ vậy cho đến hết tuần là đẹp nhất, để rồi lại có 2 ngày nghỉ ăn không ngồi rồi. Chứ lúc nào cũng lo lắng về công việc thì mệt mỏi lắm.

Jan 25, 2014 -

Sáng thứ 7

Nhân một buổi sáng dậy sớm.

Nói đúng hơn là cả tuần nay mình dậy sớm. Hôm nào cũng chỉ 7h – 7h30 đã dậy, và đến tầm 9h tối thì mắt đã díp hết cả lại. Không thể chịu nổi nên đành đi ngủ sớm, và cứ thế lại dậy sớm, ngủ sớm, etc.

Cũng phải nói thêm là cả tuần này không có việc gì làm. Nói thế thì không đúng lắm, nhưng toàn là mấy việc kiểu low level, đi chỗ này chạy chỗ kia. Không phải căng óc ra nghĩ hoặc làm điên cuồng cho kịp deadline. Thế nên đầu óc không bị vắt kiệt, không mệt đến mức phải ngủ gật trên tàu điện.

Mấy hôm nay lạnh vãi, hôm nào cũng tầm -10 độ ngoài trời. Ra đường một cái biết ngay. Lạnh cong đít. Bên trên quần áo có 3, 4 lớp chứ bên dưới có mỗi cái quần bò. Thế nên là lạnh, là rét. Là không dám và cũng ngại đi ra ngoài đường. Là về sớm, và trong khi không có việc gì làm thì tốt nhất là nên đi ngủ.

Đúng hơn là mấy hôm nay mình cũng đang gặp vấn đề về sức khoẻ. Mấy hôm đầu thì chỉ đau họng. Sau đó là đến ho. Ho có đờm. Rồi lại đau họng và ngạt mũi. Dù sao thì đến hôm nay cũng đã có một chút tiến triển, hy vọng là đầu tuần sau sẽ hoàn toàn khoẻ mạnh, tung tăng vui đùa.

Nghĩ đi nghĩ lại, cứ nghĩ đến research là thấy chán quá à. Hoang mang vãi. Không biết phải làm gì. Không biết bắt đầu từ đâu. 2 năm đã trôi qua. Tuổi xuân đã trôi qua. Liệu có nên quit để đi tìm niềm vui mới, hay vùi chôn tuổi xuân ở một xó tầng 10?

Jan 16, 2014 -

Đến hẹn lại lên

Vẫn như thường lệ, trên những chuyến bay dài, vào những lúc không biết phải làm gì mình lại lôi laptop ra viết blog.

Lần về VN này của mình khá ngắn nhưng cũng làm được kha khá thứ và biết được kha khá chuyện. Vui có buồn có nhưng tinh thần là theo chiều hướng tốt. Tuy ngắn nhưng những việc lớn đặt ra từ trước đều đã thực hiện được. Mình cũng đã phân chia thời gian một cách hợp lý hơn, đảm bảo gần như ai cũng có phần. Dưới đây là một số kinh nghiệm mà mình lượm lặt được trong suốt hành trình:

EVA Air: Mình chưa bay của hãng này bao giờ, nhưng xem review thì thấy đôi lúc ngang ngửa với Korean Air, đặc biệt là tỷ lệ tai nạn = 0% (một phần do thời gian hoạt động ngắn hơn các hãng khác). Máy bay hầu hết là Boeing (từ US về là Boeing 777 – 300 ER thay vì Airbus 380 như Korean Air). Đồ ăn nói chung là tốt nhưng có ít lựa chọn hơn và không có nhiều đồ ăn vặt như Korean Air. Viết đến đây mình thấy khát nước và thử gọi flight attendance xem có được free drink hay không, kết quả là thành công Một điều cần lưu ý là đây là hãng hàng không của Taiwan nên phần lớn người đi là người Đài Loan hoặc Trung Quốc nên mình cũng rất hay bị nhầm thành người Trung Quốc (tiếp viên nói chuyện với mình bằng tiếng Trung). Ưu điểm là thời gian bay nhanh, transit ngắn. Tổng hành trình vào khoảng từ 22 – 23 tiếng.

Credit card: Việt Nam đã có nhiều điểm chấp nhận thẻ hơn. Theo ý kiến chủ quan của mình thì tiêu $50 đỡ xót hơn là 1.000.000đ. Thế nên là mình sử dụng triệt để thẻ ở bất cứ chỗ nào có thể. Thẻ của mình tính 0% phí giao dịch nước ngoài và tỉ giá thì do các ngân hàng VN tự chuyển đổi nên trong tất cả các giao dịch tỉ giá đều bằng tỉ giá liên ngân hàng (xấp xỉ ~21075)

Roaming: AT&T có roaming đến cả Taiwan và Việt Nam, tuy nhiên chỉ có nhận SMS là miễn phí vì mình sử dụng gói Unlimited Text. Nhưng như thế đối với mình là quá đủ vì mình đăng ký nhận tin nhắn notification từ khá nhiều dịch vụ khác nhau như ngân hàng hay NYC public service. Cuộc gọi của mình được redirect đến Google Voice nên không bị tính phí, đồng thời mình biết được tất cả các cuộc gọi đến cho mình.

Giao thông: Nói chung là giao thông ở VN vẫn thế. Mặc dù đã có khá nhiều cầu vượt nhưng tắc vẫn hoàn tắc, đặc biệt là giờ cao điểm. Bụi thì khỏi phải nói, đi đường mà cứ phải kè kè cái khẩu trang.

Mua hàng: Lần này về nhờ Mieo mà mình biết thêm được một cửa hàng VNXK, và đã sắm cho mình 2 cái áo khoác, 1 cái feather và 1 cái down dùng để skiing, 2 cái quần Uniqlo với giá chỉ bằng 1/3 bên US và một đôi găng tay cảm ứng.

Chỗ ngồi trên máy bay: Những lần đầu tiên mình đều chọn ngồi gần cửa sổ, vì có thể ngắm trời mây lúc cất cánh và hạ cánh, và đặc biệt là không bị làm phiền khi có người xin ra ngoài. Nhưng sau này mình thấy số lần mình xin đi ra ngoài rất ít, và trời mây ở chỗ nào cũng như nhau nên trong mấy chuyến bay gần đây mình đều chọn ngồi ngoài cùng, dễ dàng vứt balo lên trên đầu mà vẫn thao tác dễ dàng.

Vậy đã, đọc truyện tiếp. Trong khoảng 2 tháng gần đây mình đã hoàn thành 5 quyển truyện. Cứ đà này thì mình sẽ phải mua Kindle Paperwhite thôi, chứ đọc trên iPhone hơi bị đau mắt.

Pages:1234567...57»