Đó là câu hỏi mà không ít bạn, không sớm thì muộn cũng sẽ gặp phải. Đôi lúc trong cuộc sống, bạn không biết phải làm gì, phấn đấu vì điều gì, mục đích của mình là gì hay những thứ đại loại như thế. Đặc biệt là khi bạn vừa mới đi vào ngõ cụt cuối năm trước, trải qua một kỳ nghỉ dài vô ưu vô lo và sau đó không biết phải làm gì.
Người ta gọi đấy là research.
Có người nói, research mà biết rõ mình đang làm gì thì đã chẳng thể được gọi là research nữa rồi. Đào chỗ này một tí, đào chỗ kia một tí, và đến khi vượt qua được giới hạn hiểu biết của loài người, dù chỉ một chút xíu, thì khi đó bạn đã thành công.
Mình đang mất dần hai thứ: Một là khả năng tập trung vào tiểu tiết (pay attention to details, đại loại thế). Có nghĩa là đối với một paper nào đó, mình có thể nắm bắt được ý chính rất nhanh, nhưng sau đó lại không thể tập trung vào chi tiết của paper đó. Để đến cuối cùng, kiến thức thu được gần như bằng 0. Hai là khả năng giữ bình tĩnh. Tính toán một đằng nhưng làm lại theo một nẻo. Nhiều khi vì quá nôn nóng, không thể chờ đợi được mà đã làm hỏng không biết bao nhiêu việc.
Và giờ thì lúc nào mình cũng cảm thấy thiếu thời gian trong khi chẳng làm được việc gì ra hồn. Không viết được một cái email cho em gái, blog bỏ bê vài tuần, không thể đọc được trọn vẹn bất kỳ bài báo nào (kể cả tin tức) cũng như không biết làm sao để kết thúc được entry này.
Có lẽ mình cần nghỉ ngơi. Không đúng, mình đã được nghỉ rất nhiều. Tính từ lần cuối mình làm việc hăng say đến giờ thì đã là gần 3 tuần! Vâng, 3 tuần không hơn không kém. Vậy mà khi trở lại, năng suất làm việc lại giảm đi thấy rõ.
Mình cần cái khỉ gì nhỉ? Mục tiêu ngắn hạn à? Thật khó để có thể bắt đầu lại từ đầu cái mà mình còn chả biết là cái gì.
Dù sao thì thứ 6 cũng đã sắp kết thúc, cuối tuần đã đến và một tuần đầy hứa hẹn đang chờ đợi. Nhưng cho đến lúc này, mình vẫn chưa thể hình dung ra được mình sẽ dành 2 ngày cuối tuần để làm gì.