Browsing "Blog"
Jan 1, 2014 -

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Disclaimer: Bài này định đăng ngay sau khi về đến Việt Nam, chả hiểu sao viết rồi nhưng chưa publish.

Đến hẹn lại lên. Rảnh rỗi sinh nông nổi. Trên máy bay, những lúc không có việc gì làm, thèm được viết một cái gì đó.

Lần này về nhà mình đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng, không biết có sai sót gì không. Từ cách đây 2 tuần mình đã đi Costco mua hầu hết các thứ, đi Trader Joes mua các loại đồ khô và còn mua thêm một chai vang nữa. Sau đó là đi The Body Shop mua xà phòng. May mà có mấy cái coupon của Living Social, thế nên là ở The Body Shop mình chỉ phải trả có vài đồng bạc lẻ, không thì cũng vỡ mồm. Thế nên là gần đến ngày đi mình càng rảnh rang. Ngoài chuyện cái MacBook Air sleeve về không đúng như hàng mình đặt thì tất cả đều tốt đẹp cả. Đợt này mình tiêu phải đến gần 3K, tuần trước ngày nào cũng có hàng về.

Rảnh rỗi vậy nên chiều thứ 7, mặc dù có bão tuyết vẫn lặn lội mò lên lab. Để rồi cuối cùng đến tối được nghịch tuyết thoả thích. Mặc dù tay cóng, mặt rát nhưng thoải mái và phấn khích vô cùng. Thử tưởng tượng mà xem, cả một quảng trường không ai đi lại, tuyết vẫn còn rất trắng và xốp chứ không bẩn như tuyết trên đường nhiều xe qua lại mà mình hay gọi là black snow. Rảnh rỗi vậy nên chiều chủ nhật vẫn còn mò lên Manhattan ăn sushi với Fernando và Olga, bạn cùng nhà của Liz ngày xưa. Sau đó là lượn lờ Trader Joes và CVS để mua cân và thuốc nhuộm tóc cho mẹ. Để rồi sáng nay phát hiện ra là mua nhầm thuốc, mẹ thích màu hạt dẻ (hoành tráng chưa) chứ không phải là màu đen. May mà Rite Aid gần nhà cũng có, lại còn cùng giá nữa nên không phải suy nghĩ gì nhiều.

Ngạc nhiên hơn nữa là sáng nay gặp bà đưa thư (chả biết tên gì nhưng đã quen mặt mình rồi) hỏi mình “you put a hold at the station, right”. Quái, bà ấy nhớ cả tên mình nữa cơ à. Cũng phải thôi, mình nhiều thư nhất nhà, ngoài những cái quan trọng ra thì cũng có rất nhiều free magazines và catalogs (chả hiểu ở đâu ra) nên có lần bà ấy bảo “you’re like an old American!”

Chiều nay bình thản đến kỳ lạ. Cũng phải, mình có hẳn 6 tiếng để dọn dẹp, sắp xếp và làm những việc còn lại. Cuối cùng thì mình cũng đã đổi được $1 coin làm quà, mua 1 cốc Capuchino và 12 cái munchkins. Munchkins là món mình thích nhất ở Dunkin Donuts, và có thể ăn hoài không chán. Cơ mà nó nhiều đường nên cũng không dám ăn nhiều. Sau đó là về nhà, dọn dẹp nhà cửa và vứt bớt những thứ không cần thiết. Vẫn còn kịp trả lời email và kiểm tra mấy cái miners.

7h tối mình bắt đầu ra khỏi nhà với sự trợ giúp của Thiện béo. Cái valy tưởng nhẹ nhưng mà nặng vãi. Hôm qua lúc mới mang về mình cân chỉ khoảng 18kg, thế mà hôm nay lúc sắp ra khỏi nhà, cả 2 cái đều xấp xỉ 23. Riêng cái khoản gói đồ thì không ai bằng. Chưa kể cái ba lô, chắc cũng phải xấp xỉ 12kg chứ chẳng ít.

Tàu chạy đúng giờ và 8h15 mình đã có mặt ở Terminal 1 đúng như dự kiến. Không đông người lắm. Có thể là chưa đến giờ. Cả bước checkin và kiểm tra security đều nhanh và không gặp trở ngại gì. Lúc cân đồ, chả hiểu sao cái valy của mình lên tới 26.5kg. May mà em gái xinh đẹp chỉ nhẹ nhàng: “Cái valy của mày hơi overweight, lần sau chú ý nha”. Mình chỉ biết cảm ơn rối rít. Lỡ nó bắt mua thêm kg thì bỏ mẹ.

Tổng cộng cả checkin và security chỉ mất có 1 tiếng, không lâu như hồi đi UK. Có thể là do mình đến sớm và bay chuyến muộn nên rảnh rang hơn một tí. Mình đi thẳng đến Gate 8 và phát hiện ra 4 cái gate 7 8 9 10 chỉ có một cái Charging Station, chia nhau 4 cái ổ cắm!. Trong đó có một gia đình đông người chiếm hẳn 3 cái. May mà ông chồng rất nice, thấy mình rút máy tính ra liền bảo mày có cần không tao nhường cho cái. Tất nhiên là cần rồi, không thì giờ này ngồi gõ bằng iPhone.

Đồ uống trong sân bay đắt vãi. $3.5 cho một chai Coke, giá bình thường chỉ có 99c. Nhưng biết làm sao được, mình thì đang khát mà còn hơn 3 tiếng nữa máy bay mới cất cánh.

Hôm nay đúng là phải cảm ơn MasterCard, nhờ có nó mình đã có 1 tiếng free high speed wifi của Boingo Hotspot. Đủ để thanh toán tiền AT&T, mua nốt mấy thứ và gọi điện cho em CSR của Chase để put travel notice lên credit card của mình. Em này rõ nice và nói rõ nhiều, kể đủ thứ benefits nhưng toàn những thứ mình không cần đến. Không biết hỏi em ấy làm thế nào để access free wifi thì em ấy sẽ giải quyết như thế nào. Nhưng thôi, không nên tham.

Mặc dù đã được chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng mình vẫn không khỏi ngỡ ngàng. 90% là Asian và không có một hàng lối nào cả. Khi người ta gọi Laurel Class, cả một đoàn người tấp nập chạy vào. Mình nghĩ không biết đấy là do tính cách hay bây giờ dân Asian giàu thế. Mình thuộc Zone 5, phải vào sau cùng nên phải đợi khá lâu.

Đợi gần tiếng máy bay mới cất cánh. Đủ để clear cái núi email và chat chit.

Máy bay cất cánh. Lần thứ hai được nhìn NYC về đêm. Sáng rực cả một bầu trời. Đoạn đường nối từ Howard Beach ra Far Rockaway chia vùng nước biển ra làm đôi, hệt như đường Thanh Niên chia đôi hồ Tây và hồ Trúc Bạch vậy, lung linh trong đêm. Những con đường trên Manhattan song song và vuông vức, tạo thành những hình chữ nhật đều tăm tắp. Hệt như nhìn từ trên Bàn Cờ Tiên ở Côn Sơn xuống vậy.

Khoảng gần tiếng sau thì thức ăn được mang ra. Salad cải bắp với smoked ham. Bánh mì nóng và bơ. Cá sốt và cơm rang trứng. Bánh ngô. Hoa quả. Chưa ăn tối nên cả suất ăn được giải quyết trong vòng vài phút. Thoả mãn.

Đọc nốt 2 chương truyện. Định xem phim nhưng cái tai nghe thế đek nào mà cắm vào chỉ nghe được mỗi tai trái (trong khi cắm vào iPhone của mình thì chả vấn đề gì). Thế là bỏ máy ra type. Giờ là 5h sáng. Quá giờ đi ngủ rồi mà mình vẫn chưa buồn ngủ. Chỉ thấy mỏi mắt và hơi nhức đầu. Nhưng thôi, tập sống theo giờ Vietnam (tức là giờ mới có 5h chiều, ngủ làm gì sớm).

Thế thôi, đọc nốt truyện rồi tí viết tiếp.

Cuối cùng thì cũng xong tập cuối cùng của The Hunger Games: Mockingjay. Phần kết có vẻ hơi cụt. Không ai biết cái máy bay thả bom vào đám trẻ con là do Coin hay Snow. Coin và Snow đều chết. Nhà Katniss chỉ còn lại Katniss và mẹ. Katniss cưới Peeta chứ không phải Gale. Nhưng từ tập 1 đến giờ câu chuyện luôn xoay quanh Katniss và Peeta, còn Gale chỉ là nhân vật phụ. Cuối cùng thì mọi thứ cũng đã trở lại bình thường (bình thường là như thế nào?) Hết truyện rồi giờ biết làm gì đây?

Nhìn ra cửa sổ thấy có nước đóng băng. Nhìn lên bản đồ thì thấy máy bay đang bay qua Bắc Cực. Lạ quá, lần trước đi Korean Air là đi ngang sang bên West Coast rồi băng qua Thái Bình Dương.

Bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Mắt díp lại. Mở phim Killing Season ra xem. Xem được mấy phút thì ngủ. Chập chờn. Mỗi lần tỉnh giấc là lại nghe thấy 2 đứa nói chuyện với nhau. Hình như cả phim chỉ có như vậy. Sau vài lần tỉnh giấc, mở mắt ra thấy mới có hơn 1 tiếng trôi qua. Thế mà cảm giác như là đã ngủ xong một giấc ngon lành ở nhà. Thế mới biết, sống theo giờ Việt Nam ở trên máy bay là không dễ chút nào.

Bật lại phim Killing Season ra xem rồi ngủ tiếp. Khoảng hơn 1 tiếng sau thức dậy, vẫn thấy hai đứa nói chuyện.

Bây giờ là 3h chiều NYC, tức là còn khoảng gần 3 tiếng nữa máy bay hạ cánh. 11 tiếng đã trôi qua. Lại chuẩn bị được ăn rồi thì phải. Bữa thứ 2 và chắc cũng là bữa cuối cùng trên chuyến này. Thế là kém Korean Air rồi, lần trước còn được ăn những 3 bữa.

Thằng bé ở đằng sau cứ đấm đá vào ghế, làm mình tưởng máy bay rung. Mẹ nó đã nhắc nhở vài lần mà không ăn thua. Chẳng lẽ quay xuống lườm cho phát.

Cuối cùng thì cũng đã xuống sân bay Taoyuan – Taiwan. Free WiFi FTW! Bọn này cho access hẳn 2 tiếng, hơn hẳn Boingo Hotspot. Tranh thủ 20 phút trước khi lên máy bay đi dạo một vòng. Hàng hoá sân bay nào cũng giống nhau thì phải. Riêng ở Taiwan có thêm vài cửa hàng bán bánh, nhưng chả biết loại nào vào với loại nào nên cũng chả mua.

Nov 22, 2013 -

Một khi đã đam mê

Thì không có gì cưỡng lại được.

Chiều hôm qua mình bắt đầu làm bài tập Kernel hook. Bài tập lần này đã được đơn giản hoá đi rất nhiều so với lần trước, và mình cũng đã biết rút kinh nghiệm từ lần trước nên có phần dễ hơn. Tuy nhiên không phải vì thế mà mọi thứ trở nên dễ dàng. Thứ nhất là cứ mỗi lần code sai thì cứ xác định là reset cái máy ảo. Ở trên lab thì không sao chứ về nhà thì đúng là cực hình. Cái chức năng Back to my Mac từ hồi release Mavericks không làm việc được nữa, toàn phải dùng TeamViewer. Khổ không sao kể xiết.

Nói vậy thôi chứ đúng là càng làm càng hăng. Bắt đầu từ chiều, đến tối, đến lúc đi về, đến tận lúc lên giường đi ngủ. Lúc ấy là khoảng 3h rồi, nghĩ bụng bảo còn lâu mới xong được, thế là tắt máy tắt đèn đi ngủ. Nằm được tầm 10p thì nghĩ ra hình như mình sai, thế là lồm cồm bò dậy bật máy code tiếp. Đến khoảng 4h30 thì không chịu được nữa, tắt đèn đi ngủ thật. Mà hình như trong mơ cũng nghĩ đến hay sao ý. Thành ra sáng dậy tự nhiên nghĩ bỏ mẹ, hôm qua mình làm sai một chỗ. Thế là lại hì hục ngồi code tiếp đến trưa, ăn cơm xong rồi đi lên lab.

Càng code mình càng thấy lập trình kernel hay. Hạn chế lớn nhất là thư viện chuẩn hỗ trợ rất ít và không dùng được thư viện ngoài, nhưng chính những hạn chế đó lại càng làm cho lập trình kernel hay ho. Kiểu như phải nghĩ ra solution trong điều kiện resource hạn hẹp vậy. Cái gì cũng phải tối ưu. Tất cả các điều kiện đều phải check đầy đủ.

Nov 11, 2013 -

November 11, 2013

Cả ngày hôm qua chỉ có ngủ, ngủ và ngủ. Sáng ngủ đến 12h. Trưa ăn cơm xong ngủ từ 3h đến tối. Tối ăn cơm xong lại ngủ tiếp đến tận sáng hôm sau. Đo nhiệt độ được 38.5. Hãi vãi. May mà sau khi uống mấy viên thuốc, giờ đã đỡ. Cơ mà cứ ngồi máy tính khoảng nửa tiếng là lại nhức hết cả mắt. Chả biết phải làm sao nữa.

Hình như mai có tuyết.

Nov 9, 2013 -

November 9, 2013

Hôm qua mải xem phim ngủ muộn, hôm nay 7h đã phải dậy, mắt cứ díp hết cả lại. Cái đồng hồ mới mua thật là công hiệu, 7h nó giật cho một phát làm mình cứ tưởng như có thằng nào vừa lấy búa đóng đinh vào đầu. Đã thế lúc đi tàu lại gặp phải schedule vớ vẩn, chạy tận lên Manhattan rồi quay lại, làm 2 thằng phải chạy thục mạng từ bến tàu ra trường, không kịp cả ăn sáng. Chỗ shopping thì đúng là rộng thật, không biết bao nhiêu là hàng quán, cơ mà trông như kiểu cái gì cũng cũ ấy. Chả mua được cái gì cả. Các bạn Tàu đúng là giàu thật, bạn nào cũng phải vài túi, mà toàn là đồ xịn mới kinh chứ. Đã thế lúc về lại còn bị tắc đường, đi gần 2 tiếng mới về đến nơi. Mệt vãi tè.

Nov 8, 2013 -

November 8, 2013

Hôm nay tự dưng có hứng viết. Thật ra là chả có cái gì tự nhiên cả.

Đầu tiên là việc chuyển nhà. Ồ, tất nhiên là không phải chuyển nhà thật rồi. Lần chuyển nhà trước đã làm mình tốn không biết bao nhiêu công sức và tiền của, nghĩ đến đã thấy rùng mình. Chuyển nhà lần này là chuyển blog về server mới.

Tại sao phải chuyển nhà? Mình thích thế. Thực ra thì không hẳn. Mình đăng ký Bluehost có lẽ phải từ giữa năm 2010. Đến bây giờ là ngót nghét 3 năm. Downtime thì cũng thỉnh thoảng. Customer service cũng được. Chỉ có điều là giá cả càng ngày càng tăng, mà chất lượng lại không tương xứng. Server load lúc nào cũng vào khoảng 40, login bằng SSH vào cũng đã thấy mệt. Thế là chuyển thôi.

Mình có ý định chuyển nhà từ hồi tháng 5 hoặc tháng 6 gì đó, trước khi bắt đầu billing cycle. Hỏi bọn Bluehost xem có discount gì không nhưng không ăn thua. Nhưng mà vì hồi đó chưa tìm được option nào khác nên đành chịu ở lại, với lại mình nghĩ cái đống files và domains trên server của mình đồ sộ quá, không dễ dàng di chuyển đi được. Nhưng thực ra thì không hẳn thế.

Turning point là khi mình nhận được email từ một nhóm meetup của NYC, nói là sẽ tặng cho member $20 discount khi đăng ký VPS của DigitalOcean. Mới đầu mình cũng lười, nghĩ bụng bảo giờ mà có VPS cũng lại phải setup từ đầu, rồi vhosts các kiểu cực lắm. Nhưng thực ra thì không hẳn thế.

Phải công nhận là DigitalOcean support khá ngon lành, articles đầy đủ và chi tiết, từ việc secure server đến setup LAMP stack. Mình cứ thế tiến hành, transfer từng domain một từ Bluehost sang DigitalOcean. Tổng thời gian mất khoảng 1 ngày hay gì đó, và toàn bộ nội dung của server cũ đã được chuyển sang server mới. Thực ra thì không hẳn. Mình chỉ transfer có chọn lọc, ví dụ như bỏ hết các thứ lằng nhằng, test site, freelancer data đi, chỉ để lại mấy cái blog chính này thôi. Nói cho cùng giờ mình không làm Freelancer nữa, để lại mấy cái dữ liệu đó có ích chi đâu.

Túm cái váy lại:
Server cũ: Shared cPanel, server load = 40, $10/tháng, tổng dữ liệu khoảng 10GB
Server mới: Unmanaged VPS, server load chưa bao giờ hơn 1, $5/tháng, tổng dữ liệu chỉ vào khoảng 2GB

Từ ngày chuyển sang server mới, tốc độ và response time được cải thiện đáng kể. Response time giảm từ ~2500ms xuống còn ~700ms, server lại nằm ngay ở NYC, tốc độ cũng ổn. Tiền thì giảm được một nửa. Nói chung là quá tuyệt.

Bạn nào muốn có một cái VPS ngon bổ rẻ, ram 512M, ổ cứng SSD 20G, data transfer 1TB/tháng, thừa sức làm được vài cái forum hoặc blog hoặc tin tức cá nhân thì cứ bảo mình.

Link đây: DigitalOcean

Pages:«1234567...57»