Browsing "Blog"
Aug 20, 2012 -

Ngẫu hứng trên máy bay

Cả tháng chuẩn bị, vậy mà đến ngày cuối cùng vẫn bị vội. Từ 3h chiều đến 7h30 tối không có lúc nào nghỉ ngơi, cuống cuồng dọn dẹp nhét đồ mà vẫn không hết. Tiếc nhất là không mang được cái áo sơ mi đỏ, quên luôn cả thanh chocolate, quên cả việc copy cả bộ Yugi-Oh cho Quỳnh Anh.

Hôm bão thì chẳng delay, tự nhiên hôm trời nắng ráo thì lại bị delay vì cái lý do vô cùng củ chuối: system down. Thế mới thấu hiệu sự xập xệ của hàng không nước nhà. 9h đến sân bay mà phải đến 10h30 mới làm xong thủ tục checkin (mặc dù đã checkin sẵn ở nhà, đến chỉ việc in boarding pass và làm thủ tục cho hành lý ký gửi). Hậu quả của system down là chuyến bay bị trễ mất gần 1 tiếng rưỡi, kéo theo hàng loạt những hậu quả tiếp theo.

Cả tối chạy loăng quăng làm thủ tục, không có thời gian handle những việc khác dẫn đến làm phật ý một số người. Ấn tượng ban đầu không tốt thì về sau sẽ lại càng phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng ít ra thì đến cuối cùng, lúc mình chuẩn bị vào phòng chờ thì mọi người đều đã vui vẻ trở lại. Mặc dù chưa yên tâm lắm nhưng cũng không biết làm thế nào cả, thuyết phục và an ủi dần dần vậy.

Thế mới biết có quan hệ với an ninh sân bay lợi như thế nào. Được checkin trước (nếu phải chờ chắc chả có thời gian nghỉ ngơi), được làm thủ tục xuất cảnh nhanh chóng, được vào phòng chờ mà chả cần soi xét gì. Thế mới biết an ninh sân bay lỏng lẻo như thế nào. Chỉ cần quen biết là cái gì cũng có thể mang lên máy bay được.

Dù sao thì lỗi chỉ nằm ở bộ phận mặt đất của Korean Air, hay nói đúng hơn là hệ thống máy tính của sân bay Nội Bài. Bước lên máy bay là một cảm giác hoàn toàn khác. Khác hẳn với lần bay bằng Boeing của Jetstar từ Hà Nội vào Sài Gòn. Không gian thoáng đãng, tiếp viên luôn mỉm cười tạo cảm giác yên tâm, tận tình hướng dẫn và phục vụ. Chốc chốc lại có xe mang đồ ăn và nước uống qua. Trước khi lên máy bay mọi người cứ dọa đồ ăn của Hàn cay lắm, nhưng thực sự thì không phải như thế. Có khá nhiều suất để lựa chọn cho phù hợp với khẩu vị từng người.

Chuyến bay đầu tiên kéo dài 4 tiếng 15 phút. Mình đến sân bay Incheon lúc 7h30 phút và nhanh chóng được làm thủ tục transfer. Kiểm tra an ninh ở đây cũng được làm rất nhanh chóng và tiện lợi. Ấn tượng đầu tiên đập vào mắt mình là sân bay Incheon rộng khủng khiếp, với 2 nhà ga và hơn 100 gates. Mỗi gate cách nhau cả trăm mét và có đủ chỗ ngồi chờ cho tất cả mọi người. Nghĩ lại cảnh mọi người chờ lên máy bay vạ vật ở sân bay Nội Bài mà thấy nản quá. Tuy là sân bay quốc tế nhưng trình độ tiếng Anh của nhân viên sân bay cũng chỉ ở mức tầm tầm (đấy là với những người mình tiếp xúc). Gặt hái duy nhất ở sân bay Incheon là thẻ Skypass. Mình cũng chả có thời gian đi mua sắm hay ăn uống gì nữa.

Chuyến bay thứ hai xuất phát lúc 10h15. Mình buồn ngủ đến độ không biết máy bay cất cánh lúc nào. Mở mắt ra thì đã thấy máy bay ở độ cao cao nhất (37000 feet). Nhưng cũng chính vì vậy mà đến trưa mình chẳng ngủ được mấy. Xem hết 2 bộ phim, gật gù một lúc mở mắt ra mới có 4h chiều. Và giờ khi ngồi gõ những dòng này là 6h30 tối (tương đương với 5h30 sáng giờ NYC). Lần trước đi tàu 18 tiếng cũng không thấy mệt bằng ngồi 8 tiếng máy bay. Vẫn còn gần 6 tiếng nữa ở phía trước.

Aug 7, 2012 -

Những ngày còn lại

(viết viết xóa xóa, cả tối viết 2 cái entries mà cuối cùng chẳng được cái nào)

Tâm trạng mình giờ cũng ngổn ngang hệt như những câu chữ đã, đang và sắp viết ra. Ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn chục ngày nữa là mình chính thức lên đường, rời xa Hà Nội để đến một chân trời mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng có vẻ như mình vẫn chưa thực sự sẵn sàng.

Nghỉ làm từ 30/6, mình không còn thời gian để hụt hẫng với những kế hoạch đi chơi miền Trung, miền Nam, mua đồ để chuẩn bị lên đường. Suốt cả tháng 7, thời gian ngồi máy tính của mình bị hạn chế đến mức tối đa, thậm chí có những ngày không gõ vào Google một chữ nào (điều mà đã từ rất lâu rồi không xảy ra). Mình như bị tách rời khỏi thế giới ảo, lang thang trải nghiệm những điều thú vị của thế giới thực, điều mà lẽ ra mình đã phải làm từ rất lâu rồi. 5 năm đại học và 2 năm đi làm đã không cho mình cơ hội đó. Đi để thấy tầm hiểu biết của mình hẹp đến nhường nào, và đất nước mình đẹp biết chừng nào.

Trở về Hà Nội vào 18/7, đúng 1 tháng trước chuyến đi. Suốt 2 tuần vừa qua, mình và “bạn đồng hành” đã cùng nhau rong ruổi trên khắp các con đường Hà Nội, đi đến từng ngõ ngách để chuẩn bị những thứ đẹp nhất, tốt nhất cho chuyến đi. 7 ngày với 600km, hôm nào cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm và tối mịt mới về nhà. Thành quả sau 2 tuần là mọi thứ đã hòm hòm. Những thứ quan trọng như valy và vest đều đã chuẩn bị xong. Giờ chỉ còn việc cho vào valy, chuẩn bị những đồ lặt vặt và lên đường.

Nhưng rồi càng gần đến ngày đi thì mình lại càng không muốn đi. Có cái gì đó đang giữ chân mình lại. Mình sợ phải đối mặt với một cuộc sống mới, không có những người thân bên cạnh, không được làm những việc mình thích, không được đến những nơi quen thuộc. Mình đang sợ thay đổi, sợ phải bước vào một con đường không có lối ra.

Nhưng mình vẫn sẽ làm.

Jun 30, 2012 -

16/2/2009 – 29/6/2012 – Kết thúc một chặng đường

Mới đó mà đã hơn 3 năm. 3 năm làm việc là chính, ăn chơi là chủ yếu, trải qua bao sóng gió thăng trầm của lịch sử, chứng kiến sự ra đi và trở lại của không biết bao nhiêu con người. Và rồi ngày ấy cũng đã đến, ngày mà mình chính thức bị xếp vào hàng ngũ “cựu nhân viên”.

Ấy là vào cuối năm 2008. Lúc đó mình cũng kinh qua một vài công việc part time nhưng không được nhận lương. Ham muốn làm một cái gì đó ra tiền đã lên đến đỉnh điểm. Vì vậy, khi Hưng Bưởng nói Cazoodle đang cần tuyển thêm part time, mình đã không do dự viết CV và nộp luôn. Mức lương hồi đó có thể coi là trong mơ, $250 một tháng, tuần làm việc 20 giờ (còn nhớ lúc đó lương khởi điểm cho full time của Fsoft chỉ có 4 triệu đồng). Sau 2 vòng phỏng vấn, mình nhận được job offer của Kevin và bắt đầu làm việc từ ngày 16/2/2009.

Thú thực là hồi đó lập trình đối với mình còn mơ hồ lắm. Mặc dù các kiến thức về toán rời rạc, cấu trúc dữ liệu và giải thuật, thuật toán đã được thầy Nghĩa nhồi nhét từ những năm đầu đại học, nhưng kinh nghiệm thực tế của mình gần như là con số 0. Năm 2008, mình còn định đi theo hướng mạng, làm CTV, học CCNA và ra trường làm cho Cisco (cũng chỉ bởi vì nghe nói thực tập ở Cisco lương $200/tháng). Anh Lâm chính là người dìu dắt mình những bước đi đầu tiên. Bắt đầu với Landlord Console prototype mà anh Lâm xây dựng trong vòng 2 tuần, dựa trên mootools và Javascript MVC. Từ đó, mình hiểu thế nào là MVC, viết Javascript theo class, lập trình PHP có connect với cơ sở dữ liệu MySQL. Trong vòng gần 4 tháng, Landlord Console đã được phát triển qua nhiều giai đoạn, chức năng ngày càng được hoàn thiện. Landlord Console là tiền thân của Data Console bây giờ. Tiếc là sau đó anh Lâm chuyển sang Shopping Search, Landlord Console được Paul takeover và rồi không còn được tiếp tục thực hiện nữa.

Nghỉ ôn thi gần 1 tháng, mình trở lại với một công việc hoàn toàn mới: Viết Shopping Caddy, một Firefox Addons. Thực ra sau gần 4 tháng làm việc, mình đã quá quen với Javascript, nhưng Firefox Addons lại là một thứ hoàn toàn khác hẳn. Đặc biệt là trong giai đoạn này, mình làm việc trực tiếp với Garima, một bạn người Ấn Độ rất giỏi. Mình bắt đầu làm quen với XUL, XBL, XPCOM và các công nghệ khác của Mozilla. Ban đầu, công việc khá mệt mỏi và vất vả vì không có ai để hỏi. Garima cũng chỉ là người supervise chứ không giúp đỡ được gì nhiều. Đây có thể coi là independent project đầu tiên của mình. Mình làm Shopping Caddy khoảng một năm rưỡi, trải qua vài lần revamping. Javascript chuyển từ plain sang class, XUL chuyển thành XBL, nghiên cứu thêm về JSM và XPCOM C++. Cuối cùng vì data coverage mà dự án bị ngừng hoạt động. Làm việc với Shopping Caddy giúp mình tĩch lũy được khá nhiều thứ như khả năng nghiên cứu và làm việc độc lập, nghe/nói tiếng Anh và khả năng thuyết trình. Gần đây, dự án Shopping Caddy được hoạt động trở lại, hy vọng là sẽ không bị ngừng hoạt động một lần nữa.

Đến đầu năm 2011, mình toàn tâm toàn ý làm việc cho Agent Platform. Agent Platform lúc này đang trong quá trình xây dựng một phiên bản hoàn toàn mới. Mình (và Đạt) được phụ trách phần giao diện người dùng. Tạm gác PHP, MySQL, Python, CSS, XUL, Javascript sang một bên, mình bắt tay vào C# và MSSQL. Gần như là học lại từ đầu mặc dù trước kia mình có từng làm qua một vài chương trình C# nhưng cũng chỉ là học lỏm, sửa code này nọ cho nó chạy theo đúng ý. Còn bây giờ là một project, một hệ thống hoàn toàn mới. Chị Bình là người giúp đỡ mình rất nhiều trong quá trình làm quen với C#. Team mình lúc đó chỉ có 4 người. Anh Quốc lo phần engine chạy agent trên Java. Chị Bình lo phần browser để duyệt và xử lý trang web. Mình và Đạt lo phần constructor cho AB sử dụng. AP team mất đúng 1 năm (kể từ khi bắt đầu viết Specifications) đến lúc đưa vào sử dụng phiên bản mới.

AP version 2 ra mắt cũng là lúc mình tiếp tục nhận một công việc mới: Agent Execution (không hổ danh là AP Innovator). Quay trở lại với PHP, Python, Java, mình như cá gặp nước. Trong gần 9 tháng, AE đã thực sự thay đổi. Từ một chương trình lập lịch và chạy agent nghèo nàn, giao diện thô sơ khó sử dụng đã trở thành một chương trình mạnh mẽ hơn, tự động tối đa công việc lập lịch, cho phép chạy những agent nhiều steps, giao diện bắt mắt, dễ sử dụng và đặc biệt là càng ngày càng ổn định hơn.

Ra đi trong lúc này là một thời điểm thích hợp cho AE (vì task không còn nhiều và độ ổn định đã tăng lên) nhưng lại không phải là thời điểm thích hợp cho AP. Lực lượng hiện tại của AP khá mỏng nhưng phải làm khá nhiều việc, hầu như mỗi người phải take care ít nhất một project. Nhưng mình tin tưởng AP team sẽ vượt qua giai đoạn khó khăn này, các thành viên ngày một cứng cáp hơn và đảm nhiệm được những nhiệm vụ khó khăn hơn.

PS: Bài viết chủ yếu đề cập đến công việc nên có thể sẽ gây thất vọng cho một số bạn. Mình sẽ viết về cái sự ăn chơi của Cazoodle ngay tiếp sau bài này.

Jun 26, 2012 -

Có quá nhiều lựa chọn

Không có lựa chọn nào đã khổ, có quá nhiều lựa chọn đôi khi còn khổ hơn.

Hôm nay nhìn lịch mới biết còn có đúng 53 ngày nữa là mình lên đường sang US. Bao nhiêu kế hoạch, dự định, không biết có thực hiện được hết hay không. Này nhé, ngay trong tuần này có một vụ giải ngân của AP, chia tay công ty, đưa em gái đi xem phim và tụ tập với VEF. Tiếp theo là mấy ngày ở miền trung, 1 tuần ở SG và có thể là 4 tuần ở Úc. Vậy thì lấy đâu ra thời gian dành cho những việc khác.

Giờ chỉ ước 1 tháng có 8 tuần, mỗi tuần có 14 ngày. Càng đến trước lúc đi tại sao lại càng có nhiều cám dỗ như vậy chứ.

Jun 18, 2012 -

Sợ ???!

Đêm qua mình mơ một giấc mơ kỳ lạ. Sang Mỹ, ở Vietnam Town (chứ không phải China Town), nhà ngói lụp xụp, ông chủ nhà còn bảo xây dựng theo đúng phong cách Việt Nam, chúng mày đến là được ở nhà mới. Đạp xe đi học, học về ra chợ mua đồ về nấu cơm, tối còn bị mất điện. Cuộc sống nói chung là bí bức cực khổ lắm. Tỉnh dậy mà toát hết mồ hôi hột.

Gần đây mình luôn có những suy nghĩ miên man. Cuộc sống hiện tại đang tốt đẹp là thế, không hiểu tháng 8 này sang bên ấy sẽ thế nào. Cũng không giống như hồi năm lớp 6 đi học xa, có chuyện gì chỉ gần gọi điện về là bố mẹ sẽ lên, muốn về cũng không khó khăn gì. Sang Mỹ có nghĩa là dù muốn hay không cũng phải ít nhất 1 năm sau mới được về nhà. Cuộc sống dù có vất vả khó khăn đến đâu, học hành dù có mệt mỏi stress đến đâu cũng phải cố gắng vượt qua, không được phép dừng lại. Dừng lại tức là bao cố gắng bấy lâu nay sẽ đổ xuống sông xuống biển hết.

Kỳ lạ, trong khi các bạn khác đang rất háo hức về bước ngoặt sắp tới, đặt vé máy bay rõ sớm (ngay trong tháng 7) thì tự dưng mình lại có những suy nghĩ trái chiều. Bao nhiêu năm cố gắng, cuối cùng sắp đến ngày đi tự dưng lại thấy chùn bước. Mình có lẽ sẽ là người xuất phát muộn nhất trong nhóm. Đi rồi, biết bao giờ mới được trở lại đây?

Pages:«1234567...54»