Browsing "Blog"
Jun 6, 2012 -

Lãnh đạo?

Làm lãnh đạo, phải làm tốt chức năng cầu nối, để quá trình trao đổi thông tin diễn ra thông suốt, ý kiến từ dưới lên trên được nhanh chóng, ý kiến từ trên xuống dưới được toàn vẹn, rõ ràng. Làm lãnh đạo, không nên là bottleneck, ứ đọng thông tin từ cả hai phía. Lúc bình thường thì chẳng sao, đến lúc “cháy nhà ra mặt chuột” thì chẳng hay ho gì.

Làm lãnh đạo, phải nghĩ đến nhân viên, chăm lo đời sống cho họ. Cái gì thấy có lợi cho nhân viên thì nên làm, hoặc đề xuất lên trên. Làm lãnh đạo không nên có tư tưởng “sống chết mặc bay”, tao làm tốt công việc của tao là được rồi, chúng mày ra sao tao mặc kệ. Làm lãnh đạo, nhận được request của nhân viên, nếu thấy hợp lý thì nên làm ngay, nếu chưa hợp lý thì chỉnh lại rồi cũng nên làm ngay, nếu không hợp lý thì hoặc phải giải thích cho nhân viên hiểu, hoặc truyền đạt nguyên vẹn lên trên. Làm lãnh đạo, không nên ậm ừ cho qua chuyện rồi để mọi thứ chìm xuồng.

Làm lãnh đạo, phải biết lượng sức mình. Không nên quá ôm đồm, việc gì cũng nhận, rồi cuối cùng chẳng đâu vào đâu. Không nên vừa làm lãnh đạo vừa làm trưởng nhóm. Làm lãnh đạo, không nên thiên vị hoặc trù dập bất kỳ ai. Vừa làm trưởng nhóm vừa làm lãnh đạo sẽ không tránh khỏi cả nể, dung túng, xuề xòa cho qua thành viên trong nhóm. Người ngoài nhìn vào không thể không thấy gai mắt, ghen tị và bắt chước đòi quyền lợi.

Làm lãnh đạo, rất nên tạo niềm tin và động lực cho nhân viên. Nhân viên cũng là người, không phải cái máy 1 là 1, 0 là 0. Tinh thần có thoải mái, và đặc biệt là có mong muốn cống hiến thì năng suất mới cao. Cắt giảm chi phí, mới nhìn thì có vẻ là tiết kiệm, nhưng đồng nghĩa với năng suất giảm. Nếu mục tiêu quan trọng nhất là tiến độ công việc thì cũng không nên quá bận tâm đến tiền.

Làm lãnh đạo, rất nên làm gương cho nhân viên, để trên nhìn xuống và để dưới nhìn lên. Không nhất thiết phải đi sớm, về muộn, làm việc hăng say quên ăn quên ngủ, nhưng cũng nên cho nhân viên thấy cốt cách lãnh đạo của mình. Từ những việc nhỏ nhặt nhất như chấp hành nội quy của công ty, làm việc đến nơi đến chốn cho đến những công việc to tát hơn như kết hợp các cá nhân trong một tập thể để đạt được hiệu quả cao nhất.

Làm lãnh đạo, phải biết kết hợp các cá nhân thành một khối thống nhất, có cùng mục tiêu và động lực với nhau. Muốn đi nhanh, hãy đi một mình. Muốn đi xa, hãy đi cùng nhau. Lãnh đạo không nên chỉ biết nghĩ đến mình, cố gắng đi thật nhanh, thật nhanh mà quên đi còn cả một tập thể phía sau. Làm lãnh đạo là phải biết tạo động lực giúp cả tập thể tiến lên.

Làm lãnh đạo, cũng nên quan tâm đến các hoạt động team-building. Quy mô công ty càng lớn lại càng phải quan tâm. Đây cũng là một trong những cách gắn kết nhân viên lại với nhau. Công ty có nhiều hơn một team, việc trao đổi thảo luận giữa các team với nhau chắc chắn không nhiều. Ăn trưa, meeting và các hoạt động team-building là những khoảng thời gian quý báu, giúp cho việc trao đổi thông tin, giao lưu kết hợp giữa các team được dễ dàng. Lãnh đạo quan tâm và để ý đến điều đó chắc chắn sẽ biết cách cải thiện môi trường làm việc trong công ty.

Làm lãnh đạo, rất cần phải công tư minh bạch. Làm lãnh đạo, không nên lập lờ đánh lận con đen, biến không thành có, biến có thành không. Làm lãnh đạo, việc gì cũng nên có văn bản, ít thì Skype, nhiều thì Email hoặc giấy tờ đàng hoàng, không nên có văn hóa mồm, làm việc bằng mồm. Lời nói gió bay, ậm ừ cho qua chuyện chả hay ho gì. Công tư minh bạch khiến cho nhân viên tự tin thoải mái làm việc, không mất thời gian nghĩ vẩn vơ. Ngày làm 8 tiếng, bỏ ra vài tiếng nghĩ ngợi chém gió với nhau, thử hỏi năng suất lao động làm sao cao. Làm lãnh đạo, rất nên chia sẻ tất cả những gì có thể chia sẽ được, không nên “việc tao tao làm, chúng mày nghĩ gì mặc kệ”.

Nghĩ đến nhân viên trước tiên thì sẽ thành một lãnh đạo tốt. Nếu chỉ biết nghĩ đến mình thì đừng làm lãnh đạo!

Jun 3, 2012 -

June 03, 2012 – CCNA

Sáng nay ngủ dậy nhận được email của Cisco, đại khái là CCNA certificate của mình sắp hết hạn (31/7/2012). Giật mình nhận ra gần 3 năm đã trôi qua.

CCNA đến với mình cũng khá tự nhiên. Bắt đầu từ khoảng tháng 10/2007, trung tâm mạng máy tính ĐHBK đăng tin tuyển cộng tác viên. Động lực duy nhất lúc đó của mình là được vào mạng miễn phí, vì mạng trên thư viện nằm trong kết nối giữa các trường đại học với nhau nên siêu nhanh và ổn định. Trong quá trình sinh hoạt, mình được biết và làm việc với các cao thủ như anh Liêm, anh Thắng, anh Hùng, anh Cường và một số anh khác nữa, cùng với một đội cộng tác viên năng động, nhiệt huyết và tài giỏi trên dưới 20 người.

Đến cuối năm 2008, mình quen Khánh và lập đội tham dự cuộc thi Sinh viên với an toàn thông tin lần thứ nhất. Sau một chiến thắng áp đảo và tương đối dễ dàng, mình nhận được 1 suất học bổng CCNA, 1 suất MCSA, 1 suất BCSE. Và thế là đi học!

Khóa học CCNA kéo dài hơn 6 tháng, phần 1 được anh Tuân dạy (sau này mình còn được gặp lại anh thêm một lần nữa ngay trong nhà công vụ), các phần còn lại do anh Trung dạy. Phải nói anh Trung là một người tài năng, ăn to nói lớn, không đi vào tiểu tiết mà chỉ đưa ra ideas và pointers, học đỡ vất vả hơn hẳn. Hồi ấy mình là người được chú ý nhất, vì luôn đến muộn nửa tiếng (vì xe buýt) và luôn trả lời được các câu hỏi anh Trung đưa ra. Mình cũng tìm cách câu view cho blog cũ bằng cách đăng các câu trả lời của bài test module. Hiện tại blog ấy vẫn được khoảng 2000 views một ngày từ các bài test ấy mặc dù hơn 3 năm đã trôi qua.

Đến tháng 7, mình quyết định lấy voucher và đăng ký thi vào đúng ngày cuối tháng (31/7). Thế là 2 tuần liền ngồi cày Pass4Sure mới nhất, mà thực ra toàn ngồi đọc truyện, thi thoảng ghé vào xem. Nhờ có kiến thức nền tảng, cộng với kinh nghiệm làm việc ở trung tâm mạng, mình không mất nhiều công sức để đạt được 94% số điểm.

Có xong CCNA cũng là lúc hoạt động CTV tan rã. Thế là kiến thức về CCNA cũng thui chột dần dần. Mặc dù giờ đọc lại là nhớ nhưng có rất nhiều kiến thức liên quan đến cấu hình switch và router mà mình không thể trả lời ngay khi có người hỏi được.

3 năm vừa qua, cái CCNA và thẻ thành viên Cisco của mình vứt xó. Không tiếp tục học lên CCNP và theo nghiệp mạng nên những thứ vừa đạt được có thể coi là vô ích. CCNA giờ chỉ đi bấm cáp mạng và troubleshot mạng máy tính trong công ty. Quả là uổng phí!

Jun 1, 2012 -

Tôi đi xem hòa nhạc

Tôi vốn tính nhà quê, chân đất mắt toét, từ ngày chân ướt chân ráo lên Hà Nội đến giờ có biết ca nhạc, nhạc kịch hay hòa nhạc là gì đâu, lại càng không dám mơ một ngày được đặt chân vào Nhà Hát Lớn. Chỉ thỉnh thoảng bỏ tiền ra đi xem phim, thế là cũng văn minh lắm rồi. Thế nên hôm trước, cầm trong tay 2 tấm vé đi xem hòa nhạc mà lấy làm vui sướng lắm. Nhà Hát Lớn hẳn hoi. Khắc Uyên hẳn hoi. Andreas Boyde hẳn hoi (mặc dù mình chả biết hai bác này là hai bác nào, mãi sau đọc quyển sách người ta phát cho mới biết).

Tôi vốn tính thoải mái, ngay cả trong chuyện ăn mặc. Bình thường toàn quần đùi áo phông dép tông mặc đi làm. Không hiểu sao linh tính mách bảo thế nào, hôm ấy lại bỏ quần bò dài ra mặc. Cũng không đi tông mà chuyển hẳn sang dép da. Tuy không có được chững chạc như các “cán bộ” khác nhưng cũng đỡ “lấc cấc” hơn rồi. Đó là cái may thứ nhất. Mặc như ngày thường chắc họ chặn ngay ngoài cửa không cho vào mất.

Tôi vốn mù tịt về âm nhạc “bác học”, các nhà soạn nhạc lớn của thế giới cũng mới chỉ biết tên, chứ tiểu sử và các bản nhạc chưa có từng rờ đến. Thế là tranh thủ mấy tiếng trước giờ chiếu hỏi anh Google vài thứ cho đỡ quê. Thú thật là trước kia tôi có đú theo anh Bách, down mấy cái đĩa của Mozart và Beethoven về nghe thử, nhưng chỉ thấy buồn ngủ và chân tay thì bủn rủn vô cùng. Nên hôm nay đi xem có tí lo ngại. Ngồi hàng đầu, lỡ có ngủ gật giữa giờ thì xấu hổ và vô duyên quá.

8h kém 10 tối, Nhà Hát Lớn đông hơn thường lệ. Ô tô đỗ đầy trước cổng, người người ra vào tấp nập, khác hẳn ngày thường, là nơi trai gái tối tối mò lên tâm sự. Nghe loáng thoáng thấy toàn chuyện nhạc này nhạc nọ, nghệ sỹ này nghệ sỹ kia, tôi tránh vội. Lỡ người ta gọi vào hỏi đôi ba câu thì chỉ có nước độn thổ. Nhà Hát Lớn có khác, mát lạnh từ trong ra ngoài, đường vào chỗ gửi xe có qua một cửa hông của Nhà Hát mà tôi cứ tưởng gió mùa đông bắc mới về.

Đi qua gần 3 lớp cửa mới vào đến sân khấu chính, một lần lạc lên tầng 2, một lần lạc vào hàng ghế hai bên hông. Không khí trong nhà hát trang nghiêm và cổ kính, người người lầm rầm nói chuyện, khác hẳn những chỗ xô bồ đông người khác. Ngoài 2 dàn đèn ở 2 bên cánh gà thì tất cả nội thất trong phòng đều như của 101 năm về trước. Xem phim nhiều rồi nhưng đây là lần đầu tôi được tiếp cận với một kiểu kiến trúc cổ như vậy. Trần nhà tuy có hơi loang lổ do thấm đôi chút nhưng vẫn còn nguyên nét nguy nga tráng lệ.

Đúng 8h, các nghệ sỹ lần lượt đi ra. Đầu tiên là Violin, Viola rồi đến kèn, trống (ngu muội không biết tên của bọn chúng là gì). Sau đó có 1 chị, mãi sau mình mới biết là Violin Mistress đứng dậy test (ngu muội chả biết dùng từ gì thích hợp hơn), chỉ biết là mắt chị hướng về phía nào thì phía đó bắt đầu phát ra một thứ âm thanh đều đều, được vài giây thì dừng hẳn. Sau đó, nhạc trưởng Khắc Uyên bước ra và bắt đầu chỉ huy dàn nhạc.

Tiếng nhạc vừa cất lên, mình như chết đứng luôn. Tim đập thình thịch, cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác. Mắt không thể rời khỏi Conductor và Violin Mistress, toàn cơ thể bất động, tinh thần hoàn toàn thoải mái, một cảm giác lâng lâng vui sướng trỗi dậy, khác hẳng với cảm giác khi nghe mấy bản nhạc trước đây. Nhạc trưởng phiêu cùng với bản nhạc, nâng chỗ này lên, hạ chỗ kia xuống. Kết thúc bản nhạc, khán giả vỗ tay rào rào không dứt.

Nếu như bản nhạc thứ nhất mình bị ấn tượng bởi nhạc trưởng thì đến bản nhạc thứ hai mình lại bị ấn tượng bởi nhạc công chơi dương cầm. Suốt cả bản nhạc, bác không cần nhìn vào music sheets, người đung đưa theo nhịp điệu, 10 ngón tay múa trên những phím dương cầm với tốc độ nhanh hơn cả gõ 10 ngón. Nếu như bản đầu tiên Violin chiếm ưu thế thì đến bản thứ 2, Violin lại chỉ làm nền khi tiếng dương cầm cất lên. Kết thúc bản nhạc, khán giả vỗ tay không dứt mấy phút liền, làm cho Andreas vào cánh gà rồi lại phải ra chào đến mấy lần, và cuối cùng phải đánh thêm một đoạn nhạc nữa thì khán giả mới chịu buông tha. Tiếp đến, bản thứ 3 lại là một sự thăng hoa khác của Khắc Uyên, khi mà cây đàn dương cầm chiếm phần lớn vị trí trên sân khấu đã được dọn đi.

Buổi hòa nhạc kết thúc lúc 9h30. Trải nghiệm đầu tiên quả là rất tuyệt vời. Có thể nhận ra giao hưởng là thứ nhạc mà chỉ có nghe trực tiếp mới thấy được tinh hoa của nó. Nhạc số cho dù có hiện đại như thế nào thì cũng không thể nào tái hợp lại được.

May 22, 2012 -

Bỏ rơi?

Ra đi trong lúc yêu thương nhất, mặc cho mọi người níu kéo. Bỏ rơi.

Ra đi trong lúc vui vẻ nhất. Chỉ cần nhau lúc buồn.

Thật ra có một số chuyện bạn không bao giờ biết. Mình cũng không có ý định giải thích, ít nhất là trước khi mình bay. Trong chuyện này, mỗi người đều có một cách nghĩ riêng. Chỉ cần mình cảm thấy không có lỗi, và bạn cảm thấy tốt hơn, thế là đủ.

May 18, 2012 -

Google “âm thầm” mở lại chức năng dẫn đường (directions) trên Google Maps?

Có vẻ như Google đã “âm thầm” mở lại tính năng dẫn đường trên dịch vụ bản đồ Google Maps sau khi cũng đã “âm thầm” tắt tính năng này đi khoảng gần 1 tuần trước. Cho đến giờ Google vẫn chưa đưa ra một thông tin chính thức nào cho việc này, ngoại trừ một bạn tên là Jade W. trên Google Product Forum luôn miệng nói “still investigating” (ít nhất là tại thời điểm viết bài này)

Không biết chuyện này sẽ kéo dài bao lâu, không biết Google có định dừng hẳn chức năng này không, nhưng quả thật mình không tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ bị ảnh hưởng như thế nào nếu thiếu chức năng này. Nếu không có Google Maps kết hợp với GPS thì mình đã không thể tìm được đường từ Hải Phòng ra Yên Tử rồi quay lại Hà Nội, thực hiện được chuyến đi qua 4 đền chùa ở Bắc Ninh và gần đây nhất là đo đường từ Quảng Bình sang Quảng Trị để tính tiền taxi.

Chờ đợi thông tin chính thức từ Google.

Pages:«1234567...54»