Browsing "Blog"
Jun 13, 2014 -

Tò mò và đam mê

Cho đến gần đây, đối với mình, tò mò luôn đi đôi với đam mê. Cũng có thể không hẳn vậy.

Còn nhớ hồi bé, thú vui của mình là mở tất cả các loại đồ chơi ra xem trong có cái gì. Tất tần tật, từ máy bay, ô tô, xe tăng, súng ống các kiểu. Cái gì được bố mua về là kiểu gì cũng phải mở ra bằng được. Hồi nhỏ quá nhiều khi mở ra xong không biết lắp lại kiểu gì. Lớn lên một chút thì tìm cách lắp đồ của cái này sang cái kia. Lớn thêm chút nữa thì tự chế tạo đồ chơi: tàu thuỷ chạy bằng dây chun, máy bay, siêu nhân làm bằng xốp.

Lớn thêm chút nữa, mình thi vào chuyên Lý. Cái sự tò mò của mình chuyển sang mạch điện và đèn LED. Thấy đồ gì hỏng là tháo ra xem bên trong có lấy được cái gì không. Ốc vít, điện trở, tụ điện, biến trở, biến áp, mô tơ, dây điện đủ các loại.

Lớn thêm chút nữa thì là máy tính. Hồi ấy được ông anh họ nhường cho cái máy cũ. Hồi đấy còn chưa biết gì, dùng được vài bữa là hỏng. Đỉnh điểm có một lần phải mang máy ra hàng sửa mất 29K, một lần hỏng cả ổ cứng. Nhớ nhất hồi ấy là cài Win. Cài nhiều quá đến mức thuộc luôn cả key.

Thêm nữa là đến Internet. Suốt ngày lang thang ngoài hàng, mà cũng chả biết là làm gì. Mày mò lập account trang này, lập email trang nọ. Rồi chat. Rồi bắt đầu biết đến hosting. Lập forum cho lớp. Mua host và domain. Đăng ký Google Ads. Bị disabled. Đăng ký lại. Disabled tiếp. Ngẫm đi ngẫm lại chưa bao giờ kiếm được đồng nào từ Google.

Cho đến gần đây là Credit. Suốt ngày lang thang trên các forum để hóng, học hỏi tips và apply. Denied. Đợi vài tháng rồi apply tiếp. Đến giờ thì mục tiêu đã đạt được.

Chưa bao giờ mình phải đặt câu hỏi về sự tò mò và đam mê của mình.

Cho đến gần đây.

Mình không biết Ph.D. có được gọi là đam mê không. Ừ đúng, với nhiều người thì đấy đúng là đam mê vì tự nhiên chẳng ai dành ra 5,6 năm liền để học Ph.D. Thay vào đó, tìm một công việc với mức lương 6-figure và hưởng thụ cuộc sống. Với mình, một phần là cơ hội để đến Mỹ. American dream. Một phần cay cú với chính bản thân mình vì năm ngoái cũng nộp mà không được. Còn gì nữa?

Mình cảm thấy những gì mình làm được trong 3 năm cấp 3, rồi 5 năm đại học, rồi 3 năm đi làm còn lớn hơn rất nhiều những gì mình đã làm được trong 2 năm vừa rồi. Không biết có phải là sự tò mò và đam mê của mình không còn được như trước? Có phải là mình đã già, đầu óc chậm lại hay là mình đã không còn đam mê?

May 14, 2014 -

Hat-trick

Chưa bao giờ tin vui lại đến dồn dập như mấy ngày hôm nay. Cũng bõ công hai tháng vừa rồi chạy deadline.

Đầu tiên là cái DSMM 2014 paper. Mặc dù chỉ là extended abstract (2 pages) và giáo viết là chính, mình chỉ ngo ngoe một tí phần implementation và experiment nhưng mà cũng vui. Dù sao thì cũng là paper đầu tiên của mình.

Thứ hai là cái WebDB 2014 paper. Thành quả của hơn 1 năm mày mò discussions và experiments lên xuống. Nhiều khi chán chả muốn làm nữa nhưng cuối cùng cũng cố viết để submit. Hồi mới submit cũng hoang mang lắm, chả biết như thế đã được chưa, hàm lượng contribution đã đủ chưa, experiments đã đủ chưa, vân vân và vân vân. Tuy là reviews cũng có người chê kẻ khen, nhưng cuối cùng cũng vẫn là accept.

Thứ ba là kết quả của SIGMOD 2014 Programming Contest. Team của mình được chọn vào finalists, được đi present và lên nhận giải ở SIGMOD 2014. Hơn 2 tháng rưỡi discussions, implementations và tests. Mặc dù công lao phần lớn thuộc về super coach nhưng vẫn thấy vui. Nếu mà được giải nhất ($5K) thì còn vui nữa.

Túm cái váy lại là lần này độ phủ sóng ở SIGMOD sẽ hơn hẳn lần trước. Lần trước là volunteer, làm chân chè nước. Lần này sẽ được trình bày paper ở WebDB, trình bày poster ở Programming Contest và trình bày poster ở DSMM. Tuyệt vời ông mặt giời.

Mar 21, 2014 -

Lâu lâu không viết

Nên viết, đơn giản thế thôi.

Đầu tiên là chuyện paper. Cái paper mà lẽ ra mình đã submit tầm này năm ngoái. Mình vẫn nhớ như in cái ngày hôm ấy, khi giáo tìm thấy 2 cái flaws trong approach của mình. Và thế là mọi thứ bị dừng lại. Lẽ ra mình đã có thể publish ngay sau khi thi quals xong, vì dù sao thì quals của mình cũng gần giống một cái paper đầy đủ rồi, nhưng giáo bảo experiment thêm một tí. Ừ thì experiment thêm, và 6 tháng sau mình lôi ra được một cục con con. Thôi thì submit xong lần này thì té vậy.

Thứ hai là cái programing contest. Mình biết đến cái programing contest này từ năm ngoái, nhưng hồi đó không ai có hứng thú nên thôi. Năm nay thì có hẳn một team, lại có mentor ngon lành ngồi code cùng nên khác hẳn. Thế mới biết code C của mình còn gà lắm. Cùng một thuật toán, thay đổi cách thức lưu trữ và khởi tạo dữ liệu một cái mà tốc độ nhanh hơn hàng chục lần. Hiện tại team mình đang đứng thứ 2. Đã có 2 lần lên top nhưng đều để các đội khác vượt qua nhanh chóng.

Thứ ba là chuyện cafe. Từ hồi mang cafe ở VN sang đến giờ, uống cafe ở lab như kiểu uống thuốc, đắng ngòm và chả có vị gì cả. Trung bình khoảng 2 – 3 tuần mình chén hết 1 gói 250g, tức là 2 – 3 tháng hết một kg. Cứ thế mà tính để lần sau về VN còn lượm, hoặc nhờ người mang sang.

Thứ 4 là hết rồi.

Feb 3, 2014 -

Thứ hai là ngày đầu tuần (và sau cơn mưa trời lại sáng)

Nghĩ đi nghĩ lại, thế mới đúng là research (tiếp tục câu chuyện cuối cùng của post trước). Chứ cứ làm những việc mà đã có định nghĩa rõ ràng, ai cũng có thể làm được thì chỉ được gọi là Engineer thôi. Nói vậy chứ sau này ra trường chắc gì mình đã theo con đường Academia. Có khi lại chỉ tìm một công việc “interesting”, settle down và tận hưởng cuộc sống?

Năm 2014, à mà đúng hơn là từ cuối năm 2013, mình chuyển sang đọc sách nhiều hơn xem phim. Thời gian dành để xem phim thì quay ra đọc sách. Đọc sách trên subway. Đọc sách trước khi đi ngủ và đọc sách bất cứ khi nào mình tìm thấy thời gian. Gần đây nhất mình đã hoàn thành 2 quyển sách của Dean Koontz: Lightning và Watchers. 2 quyển này có rất nhiều điểm khác nhau: Thứ nhất, đều là Sci-Fi. Thứ 2, nhân vật chính xuyên suốt câu chuyện đều là a man, a woman, a child (or a dog), and a powerful chaser. Thứ 3, 3 nhân vật chính cuối cùng đều nhận ra kẻ thù mà họ phải đối mặt, và chuẩn bị hết sức kỹ càng để đối phó. Thứ 4, những cuộc tấn công đều xảy ra vào những lúc không ai ngờ tới. Thứ 5, cả 2 đều kết thúc tốt đẹp, kẻ thù bị tiêu diệt còn những nhân vật chính thì settle down và sống thanh bình.

Mình định tiếp tục đọc quyển thứ 3 của tác giả này: Intensity, nhưng có khi phải chuyển sang một tác giá khác trước khi bị sa vào vũng lầy và không thể thoát ra nổi khi chưa đọc xong tất cả tiểu thuyết của hắn (vài chục).

Sau 2 ngày nghỉ ăn không ngồi rồi, mình cuối cùng cũng làm được khá nhiều việc vào thứ 2 đầu tuần. Cứ giữ vững tiến độ vậy cho đến hết tuần là đẹp nhất, để rồi lại có 2 ngày nghỉ ăn không ngồi rồi. Chứ lúc nào cũng lo lắng về công việc thì mệt mỏi lắm.

Pages:«12345678...62»