(thực ra tôi định viết blog về chuyến đi Fanxipan trước nhưng do giờ đang ở trên tàu, đang có cảm hứng viết về QB-QT và cũng là để nối tiếp bài review về khách sạn Hữu Nghị, tôi sẽ viết về chuyến đi này trước)
Tôi có mặt ở bến xe bus Camel lúc 7h kém. Lúc đó đoàn đã khá đông đủ. Ngoài đoàn chúng tôi còn rất nhiều người nước ngoài và Việt Nam khác, chắc cũng vào nghỉ lễ trong Huế – Đà Nẵng dịp 30/4 – 1/5, hứa hẹn một chuyến đi chật vật.

Kế hoạch đầu tiên bị phá sản khi xe giường nằm Camel chỉ có 3 ghế ở hàng ghế sau cùng thay vì 5 như dự kiến. Vì vậy mà hàng ghế sau cùng chỉ có tôi, Lan và Long, mọi người còn lại nằm phân tán khắp xe. Đêm đó tôi định giở laptop ra viết blog về chuyến leo Phan vừa qua nhưng đường xóc và xe tối quá nên chỉ được một lúc là hoa mắt nhức đầu nên đành phải gập vội laptop lại, sợ nếu tiếp tục dùng một lúc nữa thì sẽ phải khổ sở suốt đoạn đường còn lại vì say xe. Đêm đó còn có Thắng trèo lên ngồi một lúc. Chúng tôi ba hoa đủ thứ chuyện trên đời, từ gia đình, cuộc sống bên đó, chuyện học hành đến những thứ tả pí lù khác.

Đêm đó cũng giống như những lần đi tàu xe khác, tôi ngủ chập chờn, nửa tỉnh nửa mê. Phần vì chỗ ngủ chật hẹp, phần vì mùi xe nói chung và mùi WC nói riêng ngay bên cạnh. Chỗ tôi nằm khá nóng và lại ngay cạnh WC, càng ngày càng nặng mùi và cửa thì không thể đóng chặt. Tỉnh dậy lần đầu lúc 12h đêm, lần thứ 2 lúc 2h sáng và lần thứ 3 lúc gần sáng. Lần nào cũng chỉ thấy một màu đen kịt xung quanh. Xe phóng nhanh và ít dừng lại nên khá xóc. Đến sáng, chân tôi gần như không cử động được nữa, toàn thân mỏi nhừ và đầu thì đau như búa bổ. Một lúc sau, chúng tôi xuống xe và bắt đầu chuỗi ngày “nghỉ nắng” ở Quảng Bình.

Nhà nghỉ Đại Nam nằm bên bờ biển Nhật Lệ, có phần bẩn thỉu và xập xệ. Cái giá 550K/đêm quả là quá chát so với giá trị của nó, ngay cả trong dịp nghỉ lễ như thế này. Nước yếu và không ổn định, điều hòa chập chờn, ổ cắm bố trí ở những vị trí không thuận lợi, ga giường không trắng là những điểm đập vào mắt khi chúng tôi đến nhận phòng.
Sau khi ổn định chỗ ở, chúng tôi bắt taxi đi Phong Nha – Kẻ Bàng. Có vẻ như Quảng Bình là chỗ không nên đến đối với du lịch bụi, vì phương tiện di chuyển duy nhất là taxi Mai Linh, và mỗi địa điểm thường cách bãi biển Nhật Lệ từ 30 đến 70km. Lần đầu tiên tôi được trải nghiệm cái nắng nóng miền trung. Trời ít mây, nắng gắt, gió dù có mạnh đến mấy cũng không thể xua đi cái nắng nóng oi ả của một buổi trưa cuối tháng 4. Đến Phong Nha vào khoảng 10h30, chúng tôi được lùa ngay vào một quán ăn đối diện cổng vào khu du lịch, chắc lái xe taxi và chủ nhà hàng đã có sự thỏa thuận từ trước. Và cũng chính ở tại đây, lần đầu tiên tôi được nếm thử món cháo cá Quảng Bình: lõm bõm nước, một ít cá và một ít gạo, hệt như một bát cơm nhão chan nước quá tay và thêm vài miếng cá vậy.

Chúng tôi chọn hang khô và hang nước là 2 địa điểm tham quan trong khu du lịch Phong Nha – Kẻ Bàng. Từ cổng khu du lịch đến hang phải xuôi theo một con sông nhỏ, nước trong mát gợi nhớ đến suối Yến ở chùa Hương. Mãi sau tôi mới biết sông này có tên là sông Son. Đoạn đẹp nhất của con sông này có lẽ là ở ngã 3 sông, 1 đầu dẫn tới hang Phong Nha, 1 đầu quay trở lại cổng khu du lịch còn 1 đầu dẫn đi đâu tôi cũng không biết. Leo lên hang khô vào giữa trưa nắng khiến cho cả đoàn ai cũng thấm mệt ngay khi đặt những bước chân đầu tiên. Hang khô làm tôi thực sự thất vọng, ngoài ánh đèn xanh xanh đỏ đỏ nhân tạo và một số nhũ đá bình thường thì hang khô chẳng còn gì khác, thật không xứng đáng với tầm vóc của Phong Nha.

Đi xong hang khô cũng là lúc giữa trưa, mọi người vừa mệt vì trời nắng lại vừa đói vì bát cháo nước lúc sáng nhưng vẫn phải đi tiếp hang nước (Phong Nha), hang được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất động. Nhưng quả thật là hang này cũng chả hơn gì hang khô phía trên, ngoài một số vòm rộng và nhiều nhũ đá hơn hang khô, không hơn những hang động ở Hạ Long là mấy.

Về đến cổng khu du lịch, chúng tôi quyết định ăn thêm một bát mì bò ở cửa hàng lúc sáng trước khi tiếp tục đi khu du lịch sinh thái Nước Mooc. Một lần nữa, chúng tôi lại bị chém một cách đau đớn ở quán ăn, với bát mì lõm bõm nước và chả thấy bò đâu với giá cũng 40K như bát cháo cá lúc sáng. Những người bán hàng luôn có tư tưởng khách sẽ không bao giờ quay lại lần thứ 2, nên một khi đã ngồi vào quán là chém lấy chém để, vắt kiệt nước thì thôi. Sau khi ăn xong, chúng tôi tiếp tục di chuyển bằng taxi đến khu du lịch sinh thái nước mooc, điểm sáng duy nhất của ngày đầu tiên ở Quảng Bình. Khu sinh thái nằm sâu trong lòng núi, được xây dựng xung quanh một con suối lớn, nước trong mát, có nhiều dịch vụ như kayak, bơi và ăn uống đặc sản núi rừng. Chúng tôi như lạc vào một thế giới khác, tạm quên đi cái nắng nóng oi bức của Quảng Bình và thả hồn vào những làn nước suối mát lạnh.

Sau khoảng một tiếng, chúng tôi lên đường về nhà nghỉ Đại Nam, kết thúc quãng đường di chuyển bằng taxi hơn 140km. Đã đến biển thì không thể không ra biển, nên mặc dù đã muộn, trời gần tối nhưng cả đoàn vẫn quyết định lao ra biển. Bờ biển Nhật Lệ ngắn và dốc nên chỉ ra vài mét là đã sâu đến bụng. Nước trong nhưng lạnh và bên trên thì vẫn rất nóng. Một lúc sau thì trời nhá nhem tối, nước lạnh hơn nên chúng tôi quyết định lên bờ và đi ăn hải sản. Tại đây chúng tôi tiếp tục bị chém thêm một lần nữa ở quán hải sản ven bờ biển. Thực đơn chỉ gồm có sò nướng mỡ hành, mực 1 nắng và ngao nướng mỡ hành nhưng giá thì không rẻ chút nào.
Kết thúc ngày đầu tiên ở Quảng Bình là gần một tiếng hát karaoke ở quán Apple. Âm thanh cực tệ, đầu 6 số không có nhiều bài mới là những điểm khiến chúng tôi không thể ngồi lâu và quyết định ra về. Kết thúc ngày đầu tiên gần như thất bại với toàn những việc không theo kế hoạch: xe giường nằm Camel, đi hơn 140km taxi, khu du lịch Phong Nha – Kẻ Bàng, ăn hải sản, karaoke, với điểm sáng duy nhất là khu sinh thái Nước Mooc.

Ngày thứ 2 bắt đầu với mì tôm chanh bò buổi sáng. Sau đó là 30km taxi ra bãi đá nhảy dưới trời nắng chang chang. Biển ở bãi đá nhảy quả thật là đẹp hơn hẳn biển Nhật Lệ, trong và thoải hơn rất nhiều. Nhưng vì chúng tôi đi vào giữa trưa và cũng không ai mang quần áo bơi nên không ai dám nhảy xuống tắm mà chỉ đứng trên bờ chụp ảnh.

Sau khi vùng vẫy giữa trời nắng trong khoảng 2 tiếng, chúng tôi lên đường đi về trong tâm trạng vừa mệt vừa đói. Chỉ ước gặp được hàng chè hoặc dưa hấu để ăn cho đỡ khát. Cầu được ước thấy, về gần đến nhà nghỉ thì gặp ngay hàng chè. Mắt nhắm mắt mở xông vào, mỗi đứa gọi ngay một cốc chè và một cốc hoa quả dầm, ngon đến độ quên luôn cả bữa trưa. Sau đó vẫn còn kịp vào một cửa hàng kính để mua kính cho chị Vân vì kính bị sóng đánh bay mất chiều hôm trước, vào sạp hàng của cô Cúc Béo mua hơn 3tr tiền mực và về khách sạn đánh một giấc ngon lành. Ngày thứ 2 kết thúc bằng một bữa tắm biển no nê ở Nhật Lệ, một bữa cơm no nê ở nhà hàng Ánh Dương và một thỏa thuận thuê xe thất bại đi Quảng Trị vào ngày tiếp theo.

Những tưởng ngày thứ 3 sẽ tiếp tục là một ngày thất bại vì vụ thỏa thuận xe đổ bể tối hôm trước nhưng hóa ra đây lại là điểm sáng duy nhất trong chuyến đi. Bắt đầu bằng việc xe taxi đi từ nhà nghỉ Đại Nam đến cửa Tùng, qua cầu Hiền Lương và về đến khách sạn Hữu Nghị chỉ có 1tr6, thay vì 1tr8, 1tr9 và 2tr2 như những lái xe taxi khác đề nghị. Và sau đó, kể từ khi bước chân vào khách sạn Hữu Nghị thì cuộc sống đã thực sự đổi khác, từ cầu bất cầu bơ, lếch tha lếch thếch trở thành cuộc sống của một ông hoàng. Chi tiết về khách sạn Hữu Nghị đã được review ở entry trước nên tôi không nhắc đến ở entry này nữa. Ngày thứ ba cũng là một ngày năng suất khi đi thêm được thành cổ Quảng Trị và nghĩa trang đường 9, ăn một bữa hải sản thòm thèm và được đi hát karaoke theo đúng nghĩa.

Ngày thứ tư bắt đầu bằng buffet sáng ở khách sạn, đi chợ Đông Hà nhưng cũng không mua được gì nhiều, về nhà dọn dẹp đồ đạc, checkout và lên tàu.
Vậy là chuyến đi Quảng Bình – Quảng Trị đã sắp sửa kết thúc với nhiều kỷ niệm. Kinh nghiệm xương máu được mình rút ra là không nên đi Quảng Bình – Quảng Trị vào dịp hè vì nắng nóng và chỗ vui chơi không thuận lợi, kèm theo chi phí đắt đỏ vì đang trong mùa du lịch. Còn thời gian, hy vọng mình sẽ viết xong entry nữa về chuyến đi Fanxipan tuần trước.