Browsing "Blog"
Jan 18, 2013 -

Chuyển nhà

Năm 2013 bắt đầu bằng việc chuyển nhà, từ vùng Ridgewood khỉ ho cò gáy của Queens về Bay Ridge, thiên đường của Brooklyn. Ngoại trừ một số vấn đề với con mụ chủ nhà cũ thì mọi việc còn lại đều suôn sẻ. Chí ít thì mình đã có một cái phòng riêng để chui ra chui vào, một phòng khách rộng rãi và một cái nhà tắm không chê vào đâu được. Không biết đây có phải là lần cuối cùng chuyển nhà hay không, nhưng cứ enjoy cái đã.

Cuộc sống ở nhà mới vẫn không có gì thay đổi. Có phần yên tĩnh hơn mặc dù phòng cách âm không tốt. Đi lại và mua sắm thuận tiện hơn, chủ nhà không ở cùng và cũng không lắm mồm như con mụ cũ. Mình ở 1 cái phòng nho nhỏ, có cửa sổ nhìn ra ban công và mặt đường 77, có đèn đường chiếu vào phòng thay đèn ngủ và một không gian riêng thực sự của riêng mình.

Năm 2012 bắt đầu thuận lợi nhưng đến cuối năm bao nhiêu tai ương ập đến, kéo dài đến tận đầu năm 2013. Cũng như mọi năm, mình sẽ có một entry khác để review về năm 2012. Hy vọng là đầu năm không thuận lợi thì sẽ được bù đắp vào cuối năm, giai đoạn sẽ xảy ra nhiều chuyện hệ trọng trong đời.

Jan 12, 2013 -

Mình đang làm cái khỉ gì thế này

Đó là câu hỏi mà không ít bạn, không sớm thì muộn cũng sẽ gặp phải. Đôi lúc trong cuộc sống, bạn không biết phải làm gì, phấn đấu vì điều gì, mục đích của mình là gì hay những thứ đại loại như thế. Đặc biệt là khi bạn vừa mới đi vào ngõ cụt cuối năm trước, trải qua một kỳ nghỉ dài vô ưu vô lo và sau đó không biết phải làm gì.

Người ta gọi đấy là research.

Có người nói, research mà biết rõ mình đang làm gì thì đã chẳng thể được gọi là research nữa rồi. Đào chỗ này một tí, đào chỗ kia một tí, và đến khi vượt qua được giới hạn hiểu biết của loài người, dù chỉ một chút xíu, thì khi đó bạn đã thành công.

Mình đang mất dần hai thứ: Một là khả năng tập trung vào tiểu tiết (pay attention to details, đại loại thế). Có nghĩa là đối với một paper nào đó, mình có thể nắm bắt được ý chính rất nhanh, nhưng sau đó lại không thể tập trung vào chi tiết của paper đó. Để đến cuối cùng, kiến thức thu được gần như bằng 0. Hai là khả năng giữ bình tĩnh. Tính toán một đằng nhưng làm lại theo một nẻo. Nhiều khi vì quá nôn nóng, không thể chờ đợi được mà đã làm hỏng không biết bao nhiêu việc.

Và giờ thì lúc nào mình cũng cảm thấy thiếu thời gian trong khi chẳng làm được việc gì ra hồn. Không viết được một cái email cho em gái, blog bỏ bê vài tuần, không thể đọc được trọn vẹn bất kỳ bài báo nào (kể cả tin tức) cũng như không biết làm sao để kết thúc được entry này.

Có lẽ mình cần nghỉ ngơi. Không đúng, mình đã được nghỉ rất nhiều. Tính từ lần cuối mình làm việc hăng say đến giờ thì đã là gần 3 tuần! Vâng, 3 tuần không hơn không kém. Vậy mà khi trở lại, năng suất làm việc lại giảm đi thấy rõ.

Mình cần cái khỉ gì nhỉ? Mục tiêu ngắn hạn à? Thật khó để có thể bắt đầu lại từ đầu cái mà mình còn chả biết là cái gì.

Dù sao thì thứ 6 cũng đã sắp kết thúc, cuối tuần đã đến và một tuần đầy hứa hẹn đang chờ đợi. Nhưng cho đến lúc này, mình vẫn chưa thể hình dung ra được mình sẽ dành 2 ngày cuối tuần để làm gì.

Nov 21, 2012 -

Ghi chép trên lab

Có hai sự thật ở trên lab là hầu hết (tất cả) mọi người đều nói tiếng Bồ, và hầu hết (tất cả) mọi người đều nói về Visualization.

Hai sự thật này khác hoàn toàn so với những gì mình tưởng tượng. Mình cứ nghĩ ở US, nhất là lại ở trong trường, trong lab thì tất cả mọi người phải nói tiếng Anh với nhau, thứ ngôn ngữ quốc tế mà ai cũng có thể hiểu và tham gia cùng. Vậy mà ở đây, trừ những lúc nói chuyện với mình ra thì tất cả những người khác, kể cả ông bà giáo, đều nói tiếng Bồ với nhau. Như một phản xạ rất tự nhiên vậy. Mọi người thoải mái nói chuyện với nhau bằng tiếng Bồ, thảo luận công việc cũng bằng tiếng Bồ, đại khái là làm gì cũng tiếng Bồ. Cứ như thế thì trình độ tiếng Anh của mình làm sao mà lên được cơ chứ. Rất có thể là mình sẽ phải học tiếng Bồ, để ít nhất cũng có thể hiểu được các bạn đang nói gì, có liên quan đến mình không.

Trong khi cả lab làm về Visualization thì mình lại làm về Tweeter. Mặc dù đúng là thứ mình thích, và cũng đúng là thứ mình tưởng tượng ra khi còn ở Việt Nam, nhưng làm Big Data cũng có nghĩa là mất đi khá nhiều cơ hội thảo luận cùng những thành viên khác trong nhóm. Mặc dù đúng là Big Data và Visualization có liên hệ mật thiết với nhau nhưng cơ hội collaboration hình như vẫn chưa thấy đâu.

Tóm lại là mình vẫn cứ làm việc một mình. Chả biết bao giờ mới có 12 trang giấy đây.

Oct 22, 2012 -

Nhân một buổi tối hơi bận

Nói đúng ra là rất bận. Assignment chưa làm, reading chưa đọc, code Hadoop chưa sửa, tất tần tật mọi thứ còn đang rất ngổn ngang. Nhưng thôi kệ, muốn viết một tí, ít nhất là cho thiên hạ biết giờ mình đang ra sao.

Uh thì nói chung là chán. Ngày nào chả giống ngày nào. Sáng hẹn giờ 8h30 nhưng phải 9h mới lồm cồm bò dậy. Ăn uống và chuẩn bị thức ăn xong cũng là 10h. Đến trường là 11h. Và sau đó là ở trên lab, đi học, ăn cơm, tập gym đến 10h tối lại lóc cóc bò về nhà. Về đến nhà cũng là 11h, thế là tắm rửa, ngồi nghịch một lúc rồi đi ngủ. Và ngày hôm sau lại tiếp tục những công việc y hệt ngày hôm trước. Thậm chí mình đã quen đến mức mấy giờ là ra khỏi nhà, đứng đợi tàu ở chỗ nào là thích hợp nhất cho transfer chuyến sau, etc.

Tuần có 7 ngày thì 6 ngày như vậy, đều như vắt chanh. Chủ nhật dậy đi chợ, giặt đồ, nấu nướng và thế là hết ngày.

Vậy đấy, cuộc sống PhD là như vậy đấy, không như những gì mình tưởng tượng. Nào là nhà có sân vườn, bể bơi, lái xe đi học, tối thứ 6 có party. Giờ mình sống ở ngoại ô Brooklyn, đi tàu điện đi học, tối thứ 6 vẫn ở lại lab đến 10h tối. Trong lab thằng nào cũng như vậy nên ít nhất ở lại lab cũng không thấy cô đơn.

Vì cuộc sống tuy bận rộn nhưng nhàm chán như vậy nên giờ điều mà mình lo lắng nhất không phải là có đủ tiền tiêu hay không, cũng không phải là research có ra được cái gì không mà là người yêu. Vấn đề thì có rất nhiều, nhưng tựu chung lại thì là do chênh lệch múi giờ và mình thì không phải lúc nào cũng rảnh rỗi. Buổi tối em ở nhà thì mình đang ở trên lab, hoặc trên lớp, hoặc đang nói chuyện với giáo sư. Lúc mình về đến nhà thì em đã ngủ mất tiêu rồi. Thời gian mình dành cho em cũng đứt đoạn và không còn được nhiều như trước. Càng ngày mình càng cảm thấy mọi thứ mong manh.

Đôi lúc mình thấy mình hơi ích kỷ, nhưng có khi thế lại tốt.

Oct 15, 2012 -

Ghi chép trên tàu điện

Giờ là 10:35pm và mình đang ở trên tàu R. Dự kiến là 40 phút nữa mới đến Union Square, và từ đó bắt tàu L thêm 25 phút nữa để về bến Halsey, thêm 15 phút đi bộ để về nhà. Vị chị là hết ngày.

Đi tàu vắng cũng hệt như đi xe 18 ngày xưa vậy. Lúc nào cũng có những thứ để suy nghĩ, mặc dù tàu thì không có nhiều thứ để nhìn như xe buýt. Chạy lặng lẽ trong bóng tối. Thỉnh thoảng đến bến, người lên người xuống vội vã. Và tàu lại tiếp tục lăn bánh vào bóng tối.

Nhiều lúc đứng ở bến mình cứ nghĩ, nếu tàu đang đến mà bước thêm một bước nữa thì sẽ thế nào nhỉ. Tuỳ thuộc vào vị trí và vận tốc hiện tại của tàu mà có thể là chấn thương nhẹ hoặc không bao giờ tỉnh lại được nữa. Có vẻ như ở NYC tàu điện là cách dễ nhất để kết thúc cuộc sống (của một ai đó).

Vậy mà trong năm 2011 chỉ có 47 người chết vì tàu điện ở NYC. Một con số quá nhỏ. Người ta có thể ra đường rút súng bắn nhau và tự sát nhưng lại không đủ can đảm bước thêm một bước dưới tàu điện. Và nhất là dù có lộn xộn đến mấy, đông đúc đến mấy, vội vã đến mấy, người ta vẫn đợi cho những người muốn xuống xuống trước rồi mới bước lên. Một nét trật tự trong hỗn độn.

Một điều đáng chú ý là dù không có tiền thì người ta cũng không trốn vé. Người ta có thể đứng chờ ở ngoài hàng giờ chỉ đến khi có người có lòng tốt quẹt hộ, hoặc xin cho đủ tiền.

Tuy nhiên không phải là không có lộn xộn. Emergency Exit, cánh cửa chỉ được dùng trong trường hợp khẩn cấp thì ở đây người ta dùng vô tội vạ. Chỉ đơn giản là người ta không muốn mất thời gian lách qua cửa ra. Vậy đấy, nhiều cái thật khó hiểu. Người ta có thể xếp hàng đợi để lên tàu nhưng lại không muốn mất một vài giây ở cửa ra.

Pages:«12345678...57»