February 28, 2012 – “Người thứ 3”

Hôm qua bạn nói bạn có cảm giác bạn là người thứ 3, làm mình chợt nhớ đến chuyện này: Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo. Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn. Triết lý cục kẹo có nghĩa là khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt thôi. Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ có mỗi một ngày mà bạn đã không cho… Bạn với mình chơi với nhau từ trước. 3some chỉ hình thành khi mình cài WhatsApp, 9/12/2011. Đi chơi, lần nào mình cũng đưa bạn về tận nhà. Bạn ấy thì lủi thủi một mình. Đón bạn đi làm bao nhiêu lâu mình cũng chả nhớ được. Chưa bao giờ mình đón bạn ấy đi làm hay đưa về. Nói chuyện trên WhatsApp bạn viện cớ type lâu, có vấn đề về ngôn ngữ nên không nói gì. Hai đứa mình lúc nào cũng cố kéo bạn vào. Chừng ấy lý do liệu có đủ cho bạn? Bạn ấy đã chẳng cảm thấy như thế thì thôi. Bạn có thấy là bạn đang suy nghĩ rất vớ vẩn và hâm đơ

February 26, 2010 – Underwater

Tôi biết bơi hồi hè năm lớp 6. Sau một lần suýt chết đuối ở công an huyện và một lần ở Hạ Long, bố quyết định cho tôi về quê ngoại học bơi. Con sông quê ngày ấy êm đềm, sạch sẽ và hiền hòa, chứ không ngầu đục và nhiều bèo lục bình như bây giờ. Ngày 2 lần, ông cùng mấy đứa cháu lại vác phao và can nhựa ra sông. Khi thì ở bến ngã 3 đường, khi thì sang tận bến nhà ông Hòa. Trong đám trẻ trâu ngày ấy, anh Ảnh là người bơi giỏi nhất, có thể một mình vượt sông Quát sang tận làng Bì mà không cần trợ giúp. Tôi và Thủy là hai đứa nặng mông, bơi chìm lặn nổi, học mãi không biết bơi, nuôi chỉ tốn cơm gạo. Cuộc sống cứ diễn ra êm đềm như thế. Sáng ông gọi dậy sớm úp mì ăn rồi đi phơi tôm, gần trưa ra sông tập bơi, về ăn cơm rồi đi ngủ. Chiều mát lại kéo nhau ra sông bơi. Trong những lần đi bơi ấy thì phần quan trọng là vượt sông. Hồi ấy ông vẫn còn rất khỏe. Ông và anh Ảnh kèm 2 đứa tôi vượt sông để sang bãi bồi làng Bì. Chân ngập trong bùn đến gần đầu gối, mỗi bước chân kéo theo cả chùm bong bóng. Thi thoảng lại có những hố sâu của những người khai thác cát, ngập hơn đầu người nên khá nguy hiểm. Những năm ấy tôi vẫn còn sợ ma, bơi trên sông thỉnh thoảng vẫn tưởng tượng ra cảnh bị thuồng luồng rút chân. Thêm vào đó là những câu chuyện của anh Ảnh về những người chết đuối ở làng Quát càng làm tôi sợ,