Nhân một buổi tối hơi bận

Nói đúng ra là rất bận. Assignment chưa làm, reading chưa đọc, code Hadoop chưa sửa, tất tần tật mọi thứ còn đang rất ngổn ngang. Nhưng thôi kệ, muốn viết một tí, ít nhất là cho thiên hạ biết giờ mình đang ra sao. Uh thì nói chung là chán. Ngày nào chả giống ngày nào. Sáng hẹn giờ 8h30 nhưng phải 9h mới lồm cồm bò dậy. Ăn uống và chuẩn bị thức ăn xong cũng là 10h. Đến trường là 11h. Và sau đó là ở trên lab, đi học, ăn cơm, tập gym đến 10h tối lại lóc cóc bò về nhà. Về đến nhà cũng là 11h, thế là tắm rửa, ngồi nghịch một lúc rồi đi ngủ. Và ngày hôm sau lại tiếp tục những công việc y hệt ngày hôm trước. Thậm chí mình đã quen đến mức mấy giờ là ra khỏi nhà, đứng đợi tàu ở chỗ nào là thích hợp nhất cho transfer chuyến sau, etc. Tuần có 7 ngày thì 6 ngày như vậy, đều như vắt chanh. Chủ nhật dậy đi chợ, giặt đồ, nấu nướng và thế là hết ngày. Vậy đấy, cuộc sống PhD là như vậy đấy, không như những gì mình tưởng tượng. Nào là nhà có sân vườn, bể bơi, lái xe đi học, tối thứ 6 có party. Giờ mình sống ở ngoại ô Brooklyn, đi tàu điện đi học, tối thứ 6 vẫn ở lại lab đến 10h tối. Trong lab thằng nào cũng như vậy nên ít nhất ở lại lab cũng không thấy cô đơn. Vì cuộc sống tuy bận rộn nhưng nhàm chán như vậy nên giờ điều mà mình lo lắng nhất không phải là có đủ tiền tiêu hay không, cũng không phải là research có

Ghi chép trên tàu điện

Giờ là 10:35pm và mình đang ở trên tàu R. Dự kiến là 40 phút nữa mới đến Union Square, và từ đó bắt tàu L thêm 25 phút nữa để về bến Halsey, thêm 15 phút đi bộ để về nhà. Vị chị là hết ngày. Đi tàu vắng cũng hệt như đi xe 18 ngày xưa vậy. Lúc nào cũng có những thứ để suy nghĩ, mặc dù tàu thì không có nhiều thứ để nhìn như xe buýt. Chạy lặng lẽ trong bóng tối. Thỉnh thoảng đến bến, người lên người xuống vội vã. Và tàu lại tiếp tục lăn bánh vào bóng tối. Nhiều lúc đứng ở bến mình cứ nghĩ, nếu tàu đang đến mà bước thêm một bước nữa thì sẽ thế nào nhỉ. Tuỳ thuộc vào vị trí và vận tốc hiện tại của tàu mà có thể là chấn thương nhẹ hoặc không bao giờ tỉnh lại được nữa. Có vẻ như ở NYC tàu điện là cách dễ nhất để kết thúc cuộc sống (của một ai đó). Vậy mà trong năm 2011 chỉ có 47 người chết vì tàu điện ở NYC. Một con số quá nhỏ. Người ta có thể ra đường rút súng bắn nhau và tự sát nhưng lại không đủ can đảm bước thêm một bước dưới tàu điện. Và nhất là dù có lộn xộn đến mấy, đông đúc đến mấy, vội vã đến mấy, người ta vẫn đợi cho những người muốn xuống xuống trước rồi mới bước lên. Một nét trật tự trong hỗn độn. Một điều đáng chú ý là dù không có tiền thì người ta cũng không trốn vé. Người ta có thể đứng chờ ở ngoài hàng giờ chỉ đến khi có người có lòng tốt quẹt hộ, hoặc