Một khi đã đam mê

Thì không có gì cưỡng lại được. Chiều hôm qua mình bắt đầu làm bài tập Kernel hook. Bài tập lần này đã được đơn giản hoá đi rất nhiều so với lần trước, và mình cũng đã biết rút kinh nghiệm từ lần trước nên có phần dễ hơn. Tuy nhiên không phải vì thế mà mọi thứ trở nên dễ dàng. Thứ nhất là cứ mỗi lần code sai thì cứ xác định là reset cái máy ảo. Ở trên lab thì không sao chứ về nhà thì đúng là cực hình. Cái chức năng Back to my Mac từ hồi release Mavericks không làm việc được nữa, toàn phải dùng TeamViewer. Khổ không sao kể xiết. Nói vậy thôi chứ đúng là càng làm càng hăng. Bắt đầu từ chiều, đến tối, đến lúc đi về, đến tận lúc lên giường đi ngủ. Lúc ấy là khoảng 3h rồi, nghĩ bụng bảo còn lâu mới xong được, thế là tắt máy tắt đèn đi ngủ. Nằm được tầm 10p thì nghĩ ra hình như mình sai, thế là lồm cồm bò dậy bật máy code tiếp. Đến khoảng 4h30 thì không chịu được nữa, tắt đèn đi ngủ thật. Mà hình như trong mơ cũng nghĩ đến hay sao ý. Thành ra sáng dậy tự nhiên nghĩ bỏ mẹ, hôm qua mình làm sai một chỗ. Thế là lại hì hục ngồi code tiếp đến trưa, ăn cơm xong rồi đi lên lab. Càng code mình càng thấy lập trình kernel hay. Hạn chế lớn nhất là thư viện chuẩn hỗ trợ rất ít và không dùng được thư viện ngoài, nhưng chính những hạn chế đó lại càng làm cho lập trình kernel hay ho. Kiểu như phải nghĩ ra solution trong điều kiện resource hạn

November 11, 2013

Cả ngày hôm qua chỉ có ngủ, ngủ và ngủ. Sáng ngủ đến 12h. Trưa ăn cơm xong ngủ từ 3h đến tối. Tối ăn cơm xong lại ngủ tiếp đến tận sáng hôm sau. Đo nhiệt độ được 38.5. Hãi vãi. May mà sau khi uống mấy viên thuốc, giờ đã đỡ. Cơ mà cứ ngồi máy tính khoảng nửa tiếng là lại nhức hết cả mắt. Chả biết phải làm sao nữa. Hình như mai có tuyết.

November 9, 2013

Hôm qua mải xem phim ngủ muộn, hôm nay 7h đã phải dậy, mắt cứ díp hết cả lại. Cái đồng hồ mới mua thật là công hiệu, 7h nó giật cho một phát làm mình cứ tưởng như có thằng nào vừa lấy búa đóng đinh vào đầu. Đã thế lúc đi tàu lại gặp phải schedule vớ vẩn, chạy tận lên Manhattan rồi quay lại, làm 2 thằng phải chạy thục mạng từ bến tàu ra trường, không kịp cả ăn sáng. Chỗ shopping thì đúng là rộng thật, không biết bao nhiêu là hàng quán, cơ mà trông như kiểu cái gì cũng cũ ấy. Chả mua được cái gì cả. Các bạn Tàu đúng là giàu thật, bạn nào cũng phải vài túi, mà toàn là đồ xịn mới kinh chứ. Đã thế lúc về lại còn bị tắc đường, đi gần 2 tiếng mới về đến nơi. Mệt vãi tè.

How to solve “Too many authentication failures for…” problem

Recently I am having trouble connecting to my home server from my laptop. Every time I connect, it said: Received disconnect from my_ip: 2: Too many authentication failures for my_username The strange thing is, connect from any other machine did not give me this problem. Is there anything wrong with my laptop? Even with multiple failures, my home server should reset login count sometimes. Turn out the problem belongs to my SSH keys. I recently added 2 keys to my newly deployed servers. Each time I connect to my home server, my laptop will offer public key one by one, and apparently I have more private keys than the maximum number of retries, which is 6 on my home server. Solution: Explicitly specify the correct private key in host entry in the ~/.ssh/config file by adding IdentitiesOnly: Host my_home_server_ip IdentityFile ~/.ssh/some_rsa_key IdentitiesOnly yes Port 22 Specify the correct private key: ssh -i some_id_rsa -o ‘IdentitiesOnly yes’ username@my_home_server_ip The last resort, disable Public Key Authentication completely: ssh -o PubkeyAuthentication=no username@my_home_server_ip Happy connecting!

November 8, 2013

Hôm nay tự dưng có hứng viết. Thật ra là chả có cái gì tự nhiên cả. Đầu tiên là việc chuyển nhà. Ồ, tất nhiên là không phải chuyển nhà thật rồi. Lần chuyển nhà trước đã làm mình tốn không biết bao nhiêu công sức và tiền của, nghĩ đến đã thấy rùng mình. Chuyển nhà lần này là chuyển blog về server mới. Tại sao phải chuyển nhà? Mình thích thế. Thực ra thì không hẳn. Mình đăng ký Bluehost có lẽ phải từ giữa năm 2010. Đến bây giờ là ngót nghét 3 năm. Downtime thì cũng thỉnh thoảng. Customer service cũng được. Chỉ có điều là giá cả càng ngày càng tăng, mà chất lượng lại không tương xứng. Server load lúc nào cũng vào khoảng 40, login bằng SSH vào cũng đã thấy mệt. Thế là chuyển thôi. Mình có ý định chuyển nhà từ hồi tháng 5 hoặc tháng 6 gì đó, trước khi bắt đầu billing cycle. Hỏi bọn Bluehost xem có discount gì không nhưng không ăn thua. Nhưng mà vì hồi đó chưa tìm được option nào khác nên đành chịu ở lại, với lại mình nghĩ cái đống files và domains trên server của mình đồ sộ quá, không dễ dàng di chuyển đi được. Nhưng thực ra thì không hẳn thế. Turning point là khi mình nhận được email từ một nhóm meetup của NYC, nói là sẽ tặng cho member $20 discount khi đăng ký VPS của DigitalOcean. Mới đầu mình cũng lười, nghĩ bụng bảo giờ mà có VPS cũng lại phải setup từ đầu, rồi vhosts các kiểu cực lắm. Nhưng thực ra thì không hẳn thế. Phải công nhận là DigitalOcean support khá ngon lành, articles đầy đủ và chi tiết, từ việc secure