Văn hoá tip khi đi ăn ở Mỹ

Ở Mỹ thì đi đâu cũng phải tip. Đi ăn tip. Vào khách sạn tip. Trước khi trả phòng cũng tip. Tip dường như đã trở thành văn hoá ở Mỹ. Văn hoá này không hề có ở Việt Nam và Anh (ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu, thậm chí còn chả có thuế vì tất cả đã được tính vào giá bán). Trước giờ đi ăn ở đâu tôi cũng tip, nhưng không phải chỗ nào tôi cũng nhận được service giống nhau. Có chỗ waiter/waitress (gọi tắt là wait) rất nice, thường xuyên rót thêm nước và hỏi ăn có ngon không, có vấn đề gì không. Nhiều chỗ gọi thêm xì dầu hoặc lettuce mà đến cuối buổi vẫn chưa thấy đâu. Tôi nghĩ tip nên phản ánh chất lượng dịch vụ mà mình nhận được, nhưng không biết thế là đúng hay sai nên đem hỏi trên Stack Exchange. Chủ đề này được khá nhiều người quan tâm và cũng có khá nhiều luồng ý kiến khác nhau. Nhưng chung quy lại thì câu mà mình kết nhất là: Tipping is for the service, the menu price is for the food. Tức là thức ăn dù có ngon hay dở thì giá đã nằm trên menu rồi. Ngon đến mấy thì cũng không cần tip và dở đến mấy thì cũng không được vì thế mà trừ đi tiền tip. Ngon thì lần sau quay lại còn dở thì tất nhiên là một đi không trở lại rồi. Quan trọng hơn là tip đúng là nên phản ánh chất lượng dịch vụ. Câu hỏi đầu tiên là tại sao cần phải tip? Chẳng lẽ nhà hàng không trả lương cho nhân viên? Theo luật ở Mỹ thì nhà hàng phải đảm bảo đủ lương tối thiểu