Ăn chưa con? Tiếc nuối gì những bữa cơm phải tự mình ngược đãi Mà phải ăn vội ăn vàng, Lề đường, hàng quán Bát cơm chan nước mắt Về nhà đi, mẹ nấu cơm rồi Ngủ được không con Trong cái chỗ người ta ví von, người ta lao vào bàn tán Hay ho gì những anh hùng hảo hán Chỉ đánh máy trên bàn phím thôi Nào biết thực tế là gì Về chưa con Tiếc nuối chi những phồn hoa đô thị Với những khôn lỏi, đơn đau và dị nghị Về đi Mẹ nuôi mà Sao con vẫn chưa về? Quê mình cũng có núi non, cũng có con người, phố phường và xe cộ Cớ chi con cứ phải tranh với người ta Rồi đi mãi Xa nhà Về đi Về nghe mẹ dạy những lễ nghi, những thói quen thường nhật Về nghe khôn, ngoan, chân, thật Về cùng mẹ nghe con Đi xa, mẹ nhớ lắm con à Về Đi Con – Rei