Kepler-452b và Lược sử thời gian

Hôm qua NASA công bố tìm ra một hành tinh gần giống với trái đất, chỉ tiếc là cách trái đất những 1400 năm ánh sáng. Nhân lúc tôi đang đọc cuốn Lược sử thời gian (A Brief History of Time) của Stephen Hawking, dưới đây là một số nhận xét và tính toán của tôi. 1. Làm thế nào NASA tìm thấy Kepler-452b? Câu trả lời đơn giản là nhìn lên trời. Nếu nhìn đủ lâu và nhìn đúng chỗ thì kiểu gì chúng ta cũng tìm ra. Tất nhiên là không phải nhìn bằng mắt thường rồi. Kepler-452b được phát hiện bởi kính thiên văn Kepler, được phóng lên quỹ đạo trái đất vào năm 2009. Tại sao không sử dụng kính thiên văn dưới mặt đất? Có nhiều lý do, nhưng đơn giản nhất là khí quyển của trái đất và sự tự quay quanh chính nó có thể làm sai lệch các kết quả đo đạc. Kính thiên văn Kepler quay xung quanh mặt trời chứ không phải là trái đất. Ánh sáng từ Kepler-452b mất 1400 năm mới đến được trái đất, nghĩa là ánh sáng mà chúng ta nhận được là hình ảnh của Kepler-452b của 1400 năm trước. Nói hình ảnh cho nó oai chứ thực ra cũng chỉ là một chùm sáng. Nhờ phân tích quang phổ của chùm sáng này mà các nhà thiên văn học có thể tính toán được khối lượng, kích thước, nhiệt độ và có thể là thành phần hoá học nữa. 2. Làm thế nào NASA phân biệt được các ngôi sao với nhau? Trái đất quay xung quanh mặt trời. Mặt trời cũng chuyển động trong ngân hà Milky Way. Tuy nhiên với những ngôi sao ở rất xa thì vị trí tương đối của chúng đối với nhau không

Không có gì mới

Đại loại là không có gì mới. Tối hôm qua nói chuyện cả nửa tiếng với bà hàng xóm bên trái. Đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Nào là tao thích ăn pork, tao không thích ăn cá, cháu tao làm semiconductor business, cháu khác của tao trước làm ở Google, mày cũng nên vào Google, … Không liên quan lắm nhưng sáng nay thấy bà hàng xóm bên phải chuyển nhà. 2 xe tải to đùng, chắc là chuyển hết quá. Tiếc là mình chưa có cơ hội nói chuyện với bà hàng xóm bên phải. Thôi đợi hàng xóm mới chuyển đến vậy. Việt Nam giờ lắm chuyện đau đầu thế. Giết người, cướp của, cướp đất, biểu tình, … Ngày xưa chắc cũng không thiếu những chuyện như vậy, nhưng không ai biết vì smartphone và Facebook chưa phổ biến như bây giờ. Cái gì cũng có hai (hoặc nhiều hơn) mặt nhưng mình ủng hộ tự do báo chí. Ai thích viết, thích đăng gì cứ viết, cứ đăng, miễn không “phạm pháp” là được. Ở Mỹ, thống kê cho thấy cảnh sát khi đeo camera khi làm việc thì số vụ oan sai hoặc hành hung người da màu giảm hẳn. Việt Nam cũng nên thế, nhất là cảnh sát giao thông. Mỗi anh đeo một cái camera trước ngực, hỏi có dám chặn xe ăn tiền nữa không. Hoặc trong phòng hỏi cung, … Nên có thêm luật sư khi hỏi cung nữa, để tránh trường hợp nghi can bị hành hung hoặc ép cung. Vẫn biết là còn nhiều việc phải làm, nhưng khi chưa làm được thì phải nói cái đã. Con không khóc mẹ sao biết mà cho bú.  

Văn hoá tip khi đi ăn ở Mỹ

Ở Mỹ thì đi đâu cũng phải tip. Đi ăn tip. Vào khách sạn tip. Trước khi trả phòng cũng tip. Tip dường như đã trở thành văn hoá ở Mỹ. Văn hoá này không hề có ở Việt Nam và Anh (ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu, thậm chí còn chả có thuế vì tất cả đã được tính vào giá bán). Trước giờ đi ăn ở đâu tôi cũng tip, nhưng không phải chỗ nào tôi cũng nhận được service giống nhau. Có chỗ waiter/waitress (gọi tắt là wait) rất nice, thường xuyên rót thêm nước và hỏi ăn có ngon không, có vấn đề gì không. Nhiều chỗ gọi thêm xì dầu hoặc lettuce mà đến cuối buổi vẫn chưa thấy đâu. Tôi nghĩ tip nên phản ánh chất lượng dịch vụ mà mình nhận được, nhưng không biết thế là đúng hay sai nên đem hỏi trên Stack Exchange. Chủ đề này được khá nhiều người quan tâm và cũng có khá nhiều luồng ý kiến khác nhau. Nhưng chung quy lại thì câu mà mình kết nhất là: Tipping is for the service, the menu price is for the food. Tức là thức ăn dù có ngon hay dở thì giá đã nằm trên menu rồi. Ngon đến mấy thì cũng không cần tip và dở đến mấy thì cũng không được vì thế mà trừ đi tiền tip. Ngon thì lần sau quay lại còn dở thì tất nhiên là một đi không trở lại rồi. Quan trọng hơn là tip đúng là nên phản ánh chất lượng dịch vụ. Câu hỏi đầu tiên là tại sao cần phải tip? Chẳng lẽ nhà hàng không trả lương cho nhân viên? Theo luật ở Mỹ thì nhà hàng phải đảm bảo đủ lương tối thiểu

Take a break

Tôi thuộc loại cú đêm, tức là càng về đêm làm việc càng hăng say. Nhiều người nói là do về đêm yên tĩnh hơn, và cũng ít bị phân tâm hơn. Tôi thì thấy không phải vậy. Thức đêm nhiều nên sáng dậy muộn, rồi cả ngày cứ lừ đừ. Đêm về thấy mình chưa làm được gì nhiều, sắp đến lúc ngủ rồi mà chẳng lẽ chưa làm được gì nên làm việc hiệu quả hơn. Rồi lại thức khuya, rồi lại dậy muộn. Cái vòng luẩn quẩn như vậy đến bao giờ mới thoát ra được. Tuy vậy thỉnh thoảng về đêm cũng có những lúc tôi bí không biết làm cách nào. Ngồi cả tiếng đồng hồ mà không nghĩ ra cách làm. Ngủ một giấc sáng hôm sau dậy code một lúc lại chạy vèo vèo. Biết trước là như vậy nhưng tối hôm trước không tài nào dứt ra đi ngủ được. Phải cố làm cho xong, nhưng cuối cùng cũng chả xong được. Rồi lại nghĩ đến chuyện lên lab. Hầu như ngày nào mình cũng lên lab. Ở đến tối muộn mới về. Nhiều khi ngồi chán không làm được, nhưng cũng không muốn đứng dậy đi về. Persistence là tốt, nhưng sử dụng thời gian hiệu quả còn tốt hơn nhiều. Rồi đến chuyện paper. Có cái paper cứ dai dẳng mãi từ tháng 1 đến giờ chưa xong. Mà chưa xong cái này thì làm những cái khác cũng chẳng đâu vào đâu. Giờ paper đã không còn nằm trong tay mình nữa, cảm giác chờ đợi người khác hoàn thành còn khó chịu hơn gấp mấy lần. Thôi thì cố gắng cho xong đi còn làm việc khác.  

Khoa học và niềm tin

(trên con đường đi tìm sự thật…) Thế nào là sự thật? Liệu có phải là những thứ đại đa số cho là đúng, hay là những thứ có thể chứng minh được bằng khoa học? Tất nhiên khoa học không thể giải thích và chứng minh được tất cả mọi thứ trong vũ trụ, vậy dựa vào đâu để tìm ra sự thật cho những thứ còn lại? Thời xưa, mọi người đều tin rằng trái đất là trung tâm của vũ trụ. Ngày nay, những quan sát và tính toán khoa học đã cho thấy điều đó không còn đúng nữa. Tuy vậy, trái đất hình thành từ đâu và có bao nhiêu hành tinh giống trái đất trong vũ trụ vẫn còn là một bài toán chưa có lời giải. Trong tương lai, tiến bộ của khoa học sẽ giúp làm sáng tỏ những thứ ngày nay vẫn còn nằm trong giả thuyết. Vậy còn những thứ không thể chứng minh bằng khoa học thuần tuý, ví dụ lịch sử thì lấy gì làm căn cứ xác định sự thật? Thời xưa, lịch sử là do người sống thời đó quan sát hoặc nghe người đời truyền tai nhau rồi viết lại. Vậy tính đúng đắn của những ghi chép đó đến đâu? Có gì đảm bảo người viết không thiên vị bên thắng trận, hoặc bắt buộc phải thiên vị bên thắng trận? Không chỉ thời xưa mà hiện tại có những sự việc rất khó xác định đúng sai hoặc có cái nhìn toàn cảnh. Nhờ có Internet mà thông tin ngày càng phổ biến hơn, tiếp cận được với nhiều người hơn. Nhưng muốn có thông tin thì phải có người đưa thông tin, chỗ đưa thông tin và cách tìm thông tin. Chỗ đưa

PayPal, reddit, Youtube, … đã lôi kéo người dùng như thế nào

x-post from kipalog.com PayPal, reddit, Youtube hay bất cứ trang nào sống nhờ nội dung do người dùng tạo ra (user-generated contents), dù có nổi tiếng đến đâu thì đều trải qua giai đoạn khó khăn ban đầu: thu hút người dùng. Có nội dung thì mới có người dùng, nhưng có người dùng thì mới có nội dung. Sẽ không có ai đăng video lên Youtube nếu không có ai xem, nhưng để có người xem thì trước hết phải có nội dung cái đã. Những nền tảng trực tuyến, đặc biệt là những nền tảng đòi hỏi sự tương tác giữa người dùng (phía cung cấp nội dung (producers) và phía tiêu thụ nội dung (consumers) thường gặp rất nhiều khó khăn khi bắt đầu hoạt động. Cả producers và consumers đều phải tồn tại và tương tác cùng lúc từ những ngày đầu tiên thì nền tảng đó mới có cơ hội thành công. Vậy những nền tảng đó đã giải quyết bài toán đó như thế nào để lôi kéo người dùng? Dưới đây là 3 phương pháp chính. Seeding and Weeding (nôm na là tự sản tự tiêu) Bản chất của phương pháp này là tạo ra người dùng ảo ở cả 2 phía consumers và producers, đồng thời tạo ra các tương tác ảo giữa 2 bên. Ví dụ điển hình là các trang hẹn hò hoặc bán hàng trực tuyến. Hồ sơ và tương tác (hẹn hò, mua bán) của người dùng được tạo ra tự động, làm cho người dùng mới có cảm giác những trang này đang hoạt động rất sôi nổi. Seeding Demand (tạo cầu ảo) Còn gì thích hơn khi bạn đăng một sản phẩm đấu giá lên eBay và ngay lập tức có hàng chục bid? Khi bạn

Giới thiệu SSH Tunnel và một số ứng dụng

x-post from kipalog.com Liệu đây có phải là động lực để mình viết nhiều hơn không? Hy vọng thế. SSH, viết tắt của Secure Shell, là một giao thức mã hoá thường được sử dụng để truy nhập vào các máy chủ từ xa (đặc biệt là các máy chủ Linux). Hầu hết các máy chủ Linux đều được cài đặt mặc định một chương trình SSH Server như OpenSSH hay Dropbear, sẵn sàng phục vụ các kết nối tới cổng mặc định 22. Ở phía người dùng, có rất nhiều phần mềm để tạo kết nối tới server như PuTTY cho Windows và ssh cho Linux/Mac. 2 phương thức xác thực chủ yếu được sử dụng là mật khẩu và khoá công khai. Sau khi đăng nhập thành công, người sử dụng sẽ có quyền sử dụng shellmặc định hoặc shell được gán cho người dùng đó. Toàn bộ trao đổi qua lại giữa người dùng và máy chủ được mã hoá với giao thức được chỉ định khi kết nối. SSH Tunnel cho phép trao đổi dữ liệu thông qua một kênh mã hoá. SSH Tunnel tuy thiết lập rất đơn giản nhưng lại có rất nhiều ứng dụng. Nếu bạn có quyền truy nhập (không nhất thiết phải là root) tới một máy chủ Linux thì SSH Tunnel sẽ đem lại những lợi ích rất thiết thực. Nếu không thì bạn có thể tham khảo một số server giá rẻ trên trang này: http://lowendbox.com Tôi cũng đang sử dụng một máy chủ dành riêng cho SSH Tunnel với giá chỉ có $15/năm. Dưới đây là một số ứng dụng phổ biến. Trong đó A là máy chủ mà bạn có quyền truy nhập SSH. C là workstation.port_number là một cổng bất kỳ chưa được sử dụng bởi

Bài học trong ngày

1. If something is too good to be true, then it’s too good to be true (LOL) 2. Các phương tiện truyền thông đại chúng (tv, news, blog, …) là những công cụ điều khiển đám đông hiệu quả nhất. Nếu chỉ nghe thông tin từ một nguồn thì rất khó có được cái nhìn toàn diện về bất cứ hiện tượng nào. 3. Lịch sử được viết lại bởi kẻ chiến thắng. 4. Thỉnh thoảng ở nhà lại rộ lên những việc linh tinh. Tôi cũng chả hiểu tại sao, có những việc mất hàng năm để đưa vào luật, cũng có những thứ ký xong cái có hiệu lực ngay trong tháng sau? Có những việc mà sau khi “sự đã rồi” thì mới lên báo, rồi lại kiểm điểm, rút kinh nghiệm, … Có những vị phát biểu thối không ngửi được, nhưng rồi cũng chả ai làm được gì, ngoài việc “xôn xao” của cư dân mạng.