Online conversation etiquette

I recently came across a great comment by Bruce Fenton (Bitcoin Foundation Director) regarding online conversation in Bitcoin community. His comment could be applied to any other communities. He basically said: Bitcoin people in person are the greatest people in the world. Bitcoin people online are the worst people in the world. The takeaway lesson is, when engaging in conversations over Internet, think of the human being behind those posts. Would you do the same if that human being is standing in front of you, and not behind a monitor screen? Don’t assume the worst of people for the sake of arguments. Here is his full comment (when someone was asking where is Gregory Maxwell): No first hand knowledge at all but I heard he got tired of online attacks and, at least temporarily, bowed out of some things. If correct, this isn’t shocking. The online attacks in Bitcoin circles are very sad and toxic. I’d really urge everyone to remember that real humans are behind these things. If you are arguing with someone think of the person separately from the argument. Don’t think of Greg Maxwell as a sharp tounged guy who took your argument apart – think of him as a cool guy with tons of common interests who is an active contributor to Wikipedia and who collects fascinating photos online. Think of Gavin not as some villain of blocksize debates but as a father of a beautiful family in a small New England college town, a guy who came in to this very early and has done a whole lot of work for less pay than he could have gotten from 100 other options. Think of Brian Armstrong not as a guy trying to screw the world with overbearing compliance procedures, he’s a guy trying to build a

What I’ve learned this week: Dropbox, Spark and more

1. Dropbox Dropbox is shutting down its two apps: Mailbox and Carousel. I’ve been using both apps heavily recently. The most important feature of Mailbox is auto-swipe. Other competitors also have similar features, but they require much more effort to setup, while Mailbox only requires tap and hold. Easy like a piece of cake. Auto-swipe saves me from going through 14k+ emails so far. Carousel saved me lots of iPhone space by uploading my photos to Dropbox. I heard that they will integrate important features of Carousel into Dropbox, so I will not miss Carousel too much, compare to Mailbox. Without Mailbox around, I will have to manually setup my filters in a bunch of mailboxes. 2. Spark The different between Spark submission tool and Hadoop is that, by default Hadoop uses all available machines (cores) for a single job, provide that input is big enough to be distributed into all machines. Spark, on the other hand, only use 2 cores for executors and 1 core for driver. In order to run Spark with all available cores, you first need to figure out how many executors there are on your cluster. I wonder what leads to the decision in Spark submission tool design. 3. Miscellaneous It is very hard for me to think about what I’ve leaned by the end of a week. I’d better write and update a draft right after I learned something, when the memory still fresh. Oh yes, I still need to write two meeting summaries for this week, so I’d better get going. Hence the short blog post.

Du học: Ở hay về? (Ném đá ao bèo)

Quan điểm của mình là: Nếu không bị vướng bận về mặt tài chính (đi theo học bổng của nhà nước hay một công ty nào đấy và trong điều khoản có ghi rõ là sau khi học xong phải về) thì du học sinh muốn ở đâu thì ở. Khoan nói đến chuyện lòng yêu nước, cống hiến cho đất nước, bla bla bla, khi mà bạn còn chưa nuôi nổi chính bản thân mình (hoặc gia đình nhỏ của mình) thì cống hiến cái nỗi gì. Con người ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc (không phải là quyền hạnh phúc — hạnh phúc phải mưu cầu và phấn đấu thì mới có), còn phấn đấu ở chỗ nào, trong nước hay ngoài nước thì không liên quan lắm. Yêu nước có nhiều cách. Không phải cứ về nước, làm một việc gì đó, cuối tháng nhận lương, đóng thuế đầy đủ mới là yêu nước. Xét về mặt vật chất thì có khi ở nước ngoài làm việc rồi gửi tiền về có khi còn đóng góp được nhiều hơn. Xét về mặt tinh thần thì đúng là về nước làm việc có vẻ như là yêu nước hơn ở lại nước ngoài. Thế nhưng về nước làm việc cho tập đoàn nước ngoài thì về bản chất cũng không khác ở lại nước ngoài làm việc là mấy. Còn làm việc ở các tổ chức “hành chính” nhà nước thì không cần nói ai cũng hiểu. Túm cái váy lại là nếu bạn tự bỏ tiền đi học, hoặc đi học bằng tiền của giáo sư / nước bạn đi học, thì sau đó bạn muốn mưu cầu hạnh phúc ở đâu thì tuỳ. Về nước thì về mà ở lại thì ở, nếu bạn

What I’ve learned this week: Let’s Encrypt, Python’s lambda and more

It’s never too late to start a tradition. I haven’t been writing blogs lately. 1. Let’s Encrypt In the ideal world, everyone should be able to do anything without the fear of eavesdropping. 10 years ago, it would be very hard to do this. Personal Computers were not very strong and Internet was slow, therefore HTTPS is reasonably slower than HTTP. Things have been changed. Computers are faster now. Internet speed has been increased exponentially. The only thing that hold HTTPS back is the cost to obtain a server SSL certificate. In my opinion, it should be free because once you have an intermediate certificate that is signed by a root certificate, generating a server certificate is just a piece of cake. Honestly it costs money to obtain an intermediate certificate and maintain supporting infrastructure, and companies usually offset the cost to customers who want to purchase a server certificate. Actually server certificates have been issued for free for over two years by StartSSL, but the process is not simple. You need to sign up an account, verify your email address, verify your domain, generate a certificate signing part on your server, create a request with StartSSL and wait for your certificate to be signed. The whole process could take up to a day, YMMV. And once it’s expired, you need to go over the whole thing again, except maybe verify your email address. With the introduction of Let’s Encrypt, things are getting much better. With a simple git clone command, and another command to run the letsencrypt-auto toolkit, once can easily obtain a server certificate in a blink of an eye (no, actually it takes about a minute). And renewing a certificate could be done using the same procedures. Simple and sweet. Instruction to obtain a certificate. 2. Change

Ăn chưa con? Tiếc nuối gì những bữa cơm phải tự mình ngược đãi Mà phải ăn vội ăn vàng, Lề đường, hàng quán Bát cơm chan nước mắt Về nhà đi, mẹ nấu cơm rồi Ngủ được không con Trong cái chỗ người ta ví von, người ta lao vào bàn tán Hay ho gì những anh hùng hảo hán Chỉ đánh máy trên bàn phím thôi Nào biết thực tế là gì Về chưa con Tiếc nuối chi những phồn hoa đô thị Với những khôn lỏi, đơn đau và dị nghị Về đi Mẹ nuôi mà Sao con vẫn chưa về? Quê mình cũng có núi non, cũng có con người, phố phường và xe cộ Cớ chi con cứ phải tranh với người ta Rồi đi mãi Xa nhà Về đi Về nghe mẹ dạy những lễ nghi, những thói quen thường nhật Về nghe khôn, ngoan, chân, thật Về cùng mẹ nghe con Đi xa, mẹ nhớ lắm con à Về Đi Con – Rei

Kepler-452b và Lược sử thời gian

Hôm qua NASA công bố tìm ra một hành tinh gần giống với trái đất, chỉ tiếc là cách trái đất những 1400 năm ánh sáng. Nhân lúc tôi đang đọc cuốn Lược sử thời gian (A Brief History of Time) của Stephen Hawking, dưới đây là một số nhận xét và tính toán của tôi. 1. Làm thế nào NASA tìm thấy Kepler-452b? Câu trả lời đơn giản là nhìn lên trời. Nếu nhìn đủ lâu và nhìn đúng chỗ thì kiểu gì chúng ta cũng tìm ra. Tất nhiên là không phải nhìn bằng mắt thường rồi. Kepler-452b được phát hiện bởi kính thiên văn Kepler, được phóng lên quỹ đạo trái đất vào năm 2009. Tại sao không sử dụng kính thiên văn dưới mặt đất? Có nhiều lý do, nhưng đơn giản nhất là khí quyển của trái đất và sự tự quay quanh chính nó có thể làm sai lệch các kết quả đo đạc. Kính thiên văn Kepler quay xung quanh mặt trời chứ không phải là trái đất. Ánh sáng từ Kepler-452b mất 1400 năm mới đến được trái đất, nghĩa là ánh sáng mà chúng ta nhận được là hình ảnh của Kepler-452b của 1400 năm trước. Nói hình ảnh cho nó oai chứ thực ra cũng chỉ là một chùm sáng. Nhờ phân tích quang phổ của chùm sáng này mà các nhà thiên văn học có thể tính toán được khối lượng, kích thước, nhiệt độ và có thể là thành phần hoá học nữa. 2. Làm thế nào NASA phân biệt được các ngôi sao với nhau? Trái đất quay xung quanh mặt trời. Mặt trời cũng chuyển động trong ngân hà Milky Way. Tuy nhiên với những ngôi sao ở rất xa thì vị trí tương đối của chúng đối với nhau không

Không có gì mới

Đại loại là không có gì mới. Tối hôm qua nói chuyện cả nửa tiếng với bà hàng xóm bên trái. Đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Nào là tao thích ăn pork, tao không thích ăn cá, cháu tao làm semiconductor business, cháu khác của tao trước làm ở Google, mày cũng nên vào Google, … Không liên quan lắm nhưng sáng nay thấy bà hàng xóm bên phải chuyển nhà. 2 xe tải to đùng, chắc là chuyển hết quá. Tiếc là mình chưa có cơ hội nói chuyện với bà hàng xóm bên phải. Thôi đợi hàng xóm mới chuyển đến vậy. Việt Nam giờ lắm chuyện đau đầu thế. Giết người, cướp của, cướp đất, biểu tình, … Ngày xưa chắc cũng không thiếu những chuyện như vậy, nhưng không ai biết vì smartphone và Facebook chưa phổ biến như bây giờ. Cái gì cũng có hai (hoặc nhiều hơn) mặt nhưng mình ủng hộ tự do báo chí. Ai thích viết, thích đăng gì cứ viết, cứ đăng, miễn không “phạm pháp” là được. Ở Mỹ, thống kê cho thấy cảnh sát khi đeo camera khi làm việc thì số vụ oan sai hoặc hành hung người da màu giảm hẳn. Việt Nam cũng nên thế, nhất là cảnh sát giao thông. Mỗi anh đeo một cái camera trước ngực, hỏi có dám chặn xe ăn tiền nữa không. Hoặc trong phòng hỏi cung, … Nên có thêm luật sư khi hỏi cung nữa, để tránh trường hợp nghi can bị hành hung hoặc ép cung. Vẫn biết là còn nhiều việc phải làm, nhưng khi chưa làm được thì phải nói cái đã. Con không khóc mẹ sao biết mà cho bú.  

Văn hoá tip khi đi ăn ở Mỹ

Ở Mỹ thì đi đâu cũng phải tip. Đi ăn tip. Vào khách sạn tip. Trước khi trả phòng cũng tip. Tip dường như đã trở thành văn hoá ở Mỹ. Văn hoá này không hề có ở Việt Nam và Anh (ăn bao nhiêu trả bấy nhiêu, thậm chí còn chả có thuế vì tất cả đã được tính vào giá bán). Trước giờ đi ăn ở đâu tôi cũng tip, nhưng không phải chỗ nào tôi cũng nhận được service giống nhau. Có chỗ waiter/waitress (gọi tắt là wait) rất nice, thường xuyên rót thêm nước và hỏi ăn có ngon không, có vấn đề gì không. Nhiều chỗ gọi thêm xì dầu hoặc lettuce mà đến cuối buổi vẫn chưa thấy đâu. Tôi nghĩ tip nên phản ánh chất lượng dịch vụ mà mình nhận được, nhưng không biết thế là đúng hay sai nên đem hỏi trên Stack Exchange. Chủ đề này được khá nhiều người quan tâm và cũng có khá nhiều luồng ý kiến khác nhau. Nhưng chung quy lại thì câu mà mình kết nhất là: Tipping is for the service, the menu price is for the food. Tức là thức ăn dù có ngon hay dở thì giá đã nằm trên menu rồi. Ngon đến mấy thì cũng không cần tip và dở đến mấy thì cũng không được vì thế mà trừ đi tiền tip. Ngon thì lần sau quay lại còn dở thì tất nhiên là một đi không trở lại rồi. Quan trọng hơn là tip đúng là nên phản ánh chất lượng dịch vụ. Câu hỏi đầu tiên là tại sao cần phải tip? Chẳng lẽ nhà hàng không trả lương cho nhân viên? Theo luật ở Mỹ thì nhà hàng phải đảm bảo đủ lương tối thiểu

Take a break

Tôi thuộc loại cú đêm, tức là càng về đêm làm việc càng hăng say. Nhiều người nói là do về đêm yên tĩnh hơn, và cũng ít bị phân tâm hơn. Tôi thì thấy không phải vậy. Thức đêm nhiều nên sáng dậy muộn, rồi cả ngày cứ lừ đừ. Đêm về thấy mình chưa làm được gì nhiều, sắp đến lúc ngủ rồi mà chẳng lẽ chưa làm được gì nên làm việc hiệu quả hơn. Rồi lại thức khuya, rồi lại dậy muộn. Cái vòng luẩn quẩn như vậy đến bao giờ mới thoát ra được. Tuy vậy thỉnh thoảng về đêm cũng có những lúc tôi bí không biết làm cách nào. Ngồi cả tiếng đồng hồ mà không nghĩ ra cách làm. Ngủ một giấc sáng hôm sau dậy code một lúc lại chạy vèo vèo. Biết trước là như vậy nhưng tối hôm trước không tài nào dứt ra đi ngủ được. Phải cố làm cho xong, nhưng cuối cùng cũng chả xong được. Rồi lại nghĩ đến chuyện lên lab. Hầu như ngày nào mình cũng lên lab. Ở đến tối muộn mới về. Nhiều khi ngồi chán không làm được, nhưng cũng không muốn đứng dậy đi về. Persistence là tốt, nhưng sử dụng thời gian hiệu quả còn tốt hơn nhiều. Rồi đến chuyện paper. Có cái paper cứ dai dẳng mãi từ tháng 1 đến giờ chưa xong. Mà chưa xong cái này thì làm những cái khác cũng chẳng đâu vào đâu. Giờ paper đã không còn nằm trong tay mình nữa, cảm giác chờ đợi người khác hoàn thành còn khó chịu hơn gấp mấy lần. Thôi thì cố gắng cho xong đi còn làm việc khác.