Procrastination

Căn bệnh procrastination của tôi càng ngày càng trở nên trầm trọng. Điển hình là: 1. Entry này: Lẽ ra đã phải được viết từ rất lâu rồi, nhưng cứ trì hoãn mãi. 2. Học C++ một cách bài bản. Tôi có lợi thế là được học C/C++ ngay từ những năm đầu tiên đại học. Tuy nhiên những năm về sau, tôi chủ yếu là dùng C#, Python và PHP. Bây giờ khi đang học PhD tôi mới thấy được tầm quan trọng của C/C++. Performance có thể tăng lên hàng chục, thậm chí hàng trăm lần nếu dùng C đúng cách. Tất nhiên không thể phủ nhận tầm quan trọng của Python trong các công việc hàng ngày, test với dữ liệu nhỏ hoặc xử lý text, nhưng nếu cần xử lý dữ liệu lớn thì C vẫn là số một. Sách về C/C++ nhiều vô kể. Video hoặc online class cũng không thiếu. Vấn đề là tôi vẫn chưa thể nào bắt đầu được. 3. Học Database một cách bài bản, đặc biệt là các kiến thức căn bản. Lý do như trên. Nhiều khi tôi biết (tiếng Việt), nhưng lại không thể nào diễn giải được bằng tiếng Anh. 4. Kỹ năng mô tả vấn đề. Không làm được nhưng nói được nhiều khi còn thành công nhiều hơn làm được nhưng không nói được. Tất nhiên nếu vừa làm vừa nói được thì đúng là tuyệt vời. Nhiều khi có những việc phải có ai đó thúc vào đít thì mới làm được. Ví dụ như vụ học lái xe và chuyến đi Chicago sắp tới.

Stop caring what other people think

Một trong những sai lầm trước kia của tôi là nghĩ rằng có rất nhiều người quan tâm đến hành động của tôi. Ngoài một phần nhỏ những người mà tôi biết, những người còn lại don’t give a crap about what I do. Mọi người không quá rảnh như vậy. Chính tôi cũng như vậy. Tôi quan tâm đến những người tôi quý mến. Tôi ghét cay ghét đắng một số người tôi không ưa, và tôi don’t give a crap đến phần lớn những người còn lại. Thử nghĩ mà xem, nếu ai mà tôi cũng để ý đến thì thời gian đâu làm những việc khác. Vì thế, hãy stop felling bad khi bạn làm một việc gì đó không đúng với lương tâm, vì có thể bạn đã quá quan trọng hoá vấn đề và quan trọng hoá chính bản thân bạn. Phần lớn những người khác không hề quan tâm đến bạn. Tất nhiên là tôi không cổ vũ những hành động đi ngược lại với lương tâm và principle của bạn, nhưng bạn cũng không cần phải nghĩ quá nhiều khi chẳng may một ngày nào đó bạn trót làm những việc như vậy. Vậy thôi.

Interview: Đam mê là chìa khóa thành công cho nghề lập trình viên – Phỏng vấn Hoàng Vũ Tuấn Anh

Mấy hôm trước tôi có trả lời phỏng vấn qua email bạn Hồ Sỹ Hùng ở blog Vinacode. Dưới đây là nội dung đầy đủ (bê nguyên từ đây) “…muốn theo đổi ngành CNTT nói riêng và bất kỳ ngành nào nói chung, điều quan trọng nhất vẫn là đam mê. Không có đam mê mà chỉ làm việc vì cơm áo gạo tiền thì không “sướng”, và khi đã không “sướng” thì đến một lúc nào đó sẽ cảm thấy nhàm chán. Chỉ có theo đuổi đam mê thì công việc mới bền lâu được…” ~ Hoàng Vũ Tuấn Anh Đọc bài phỏng vấn của blog Vinacode với anh Hoàng Vũ Tuấn Anh, nguyên là Kỹ Sư Tài Năng khoa CNTT trường Đại học BKHN, để nghe anh chia sẻ về: Bí quyết để lọp vào top 9 freelancer người Việt tại trang webFreelancer.com Những kinh nghiệm và kỹ năng để bid được nhiều dự án Những thuận lợi và khó khăn khi theo đuổi nghề freelancer Kinh nghiệm xin học bổng Tiến Sĩ tại Hoa Kỳ Anh có thể giới thiệu với độc giả blog Vinacode đôi chút về background IT của mình? Mình là sinh viên khoá K50 lớp KSTN CNTT trường Đại học BKHN. Trước khi vào đại học mình đã từng mày mò làm forum cho lớp cấp 3. Hồi đó chưa có blog và phong trào forum thì vẫn rất sôi nổi. Mình bắt đầu học lập trình web từ trang manguon.com, lúc đó còn chạy ASP. Khi vào đại học thì mình cũng ít làm web hơn mà chuyển sang lập trình hệ thống và mày mò cấu hình server. Năm thứ 4 mình xin làm việc part-time ở công tyCazoodle rồi chuyển thành full-time sau khi ra trường. Được biết ngay trong

From Quora: What are some basic things every New Yorker should know?

I have lots of downtimes, when basically I am doing nothing. Yes, I am not always productive, and I am a hardcore procrastinator. Unfortunately, blogging is among things I usually postponed. Fortunately, I don’t consider blogging downtime. Here is an answer from Quora for a question in title: The precise timing to use to successfully swipe your subway Metrocard => Check. 15 minutes to be exact. Or you could just walk to another station nearby. Provide that that station is within walking distance. My walking distance is usually shorter than 20 street blocks, or 4 avenue blocks. That an empty or nearly empty subway car should almost always be avoided => Check. I learned this the hard way. Several times. At any given time, which directions uptown and downtown are. => Check. How to hail a cab => Nay. Have done just once. How to get out of the freaking way. Anywhere. => Check. According to Anthony Bourdain, how to use chopsticks => Check. It’s in my blood. Where the nearest (relatively) clean, reliable public bathroom is, wherever you are => Check. In Manhattan, it’s usually Starbucks or any coffee shop. If they are busy, just sneak in. Otherwise, order a house blend coffee for around $1.5 – $2. To stay far away from Times Square unless you have guests from out of town (or want to see a Broadway show). => Check.

Hời hợt

Mình có một tính rất xấu là hời hợt với (hầu hết) tất cả mọi thứ. Tính xấu này đã có từ lâu nhưng hôm nay mới nhận ra. Chuyện thứ nhất là viết blog. Thỉnh thoảng lắm mới viết và viết hầu như cũng chỉ để cho có. Hoạ hoằn lắm mới có một bài ra trò (có thể đếm trên đầu ngón tay). Bao nhiêu kế hoạch, dự định viết cái này, cái nọ đều vẫn chỉ ở trong Todo list. Bận thì bận thật, nhưng mình có thể dành thời gian làm những việc khác kém quan trọng hơn (ví dụ như xem phim) mà lại không có thời gian viết blog? Chuyện thứ hai là contact với bạn bè. Nếu không push có lẽ cả năm mình chả nói chuyện với ai. Hay có lẽ vì thế mà bạn bè càng ngày càng ít đi? Xa mặt thì cách lòng chăng? Chuyện thứ ba là hay làm việc linh tinh trên lab. Đọc article này, xem video nọ. Có thể là có ích cho research hoặc công việc sau này, nhưng làm ảnh hưởng đến công việc chính đang làm. Biết làm sao? Chuyện thứ tư là từ rất lâu rồi, từ hồi mình còn làm Freelance. Mình chỉ chọn những project nào có thể làm được ngay, không phải nghĩ nhiều. Hầu hết là fix bug hoặc thêm những feature nhỏ. Ít khi mình chọn những project mà phải viết cả website từ đầu đến cuối. Chung quy lại cũng là vì cái bệnh mất tập trung, và mặc dù biết thừa là có những việc quan trọng hơn (ví dụ như là review paper) thì lại ngồi làm những thứ kém quan trọng hơn một tí (ví dụ như là viết cái entry này).

Quote of the Day

jasonml on Reddit: “Hi sir, you rule. I’m trying to write a novel but I’m kind of stuck. Do you ever feel like giving up halfway? I know the story by heart, and how it’s going to end and all, but I’m kind of just stuck on one page and I’m not sure how to continue. How would you suggest I overcome this? Thank you!” Lee Child: “Skip that page and fill it in later.” Full thread: http://www.reddit.com/r/IAmA/comments/2fa4q9/i_am_bestselling_author_lee_child_creator_of_the/

Paper submitted

1. Cuối cùng thì cũng đã submit paper. Kết quả của hơn 4 tháng làm việc và hơn 2 tháng làm việc không nghỉ. Hy vọng là ngon. Paper ở big conference đầu tiên của mình. 2. Lâu lắm mới có một buổi chiều rảnh rỗi ngồi uống cafe, check email và đọc blogs 3. Mai đi chơi. 4. Trời tối sớm quá. Thế là lại đến Thanksgiving rồi.

Lâu lâu không viết

1. 54-day non-stop working! 3 weeks to go! 2. “Life was built out of freak chances, however much people would like to pretend otherwise.” – Lee Child 4. Mở báo mạng ra đọc, thấy cái gì cũng cư dân mạng sục sôi. Vâng, giờ thì cái đéo gì cư dân mạng chả sục sôi. 8. Trời thì đẹp mà phải ngồi trong lab. Ôi paper.

Bài học trong ngày

1. A small fraction of men enjoy wearing suits, but for most it is a grim necessity imposed on them by their employer. -quora. 2. Humans of New York is in Hanoi, Vietnam! Unfortunately, some “people” are offended by that. Who the hell you think you are, “people”? I think I shouldn’t call you “people”. 3. Work hard.