November 8, 2013

Hôm nay tự dưng có hứng viết. Thật ra là chả có cái gì tự nhiên cả. Đầu tiên là việc chuyển nhà. Ồ, tất nhiên là không phải chuyển nhà thật rồi. Lần chuyển nhà trước đã làm mình tốn không biết bao nhiêu công sức và tiền của, nghĩ đến đã thấy rùng mình. Chuyển nhà lần này là chuyển blog về server mới. Tại sao phải chuyển nhà? Mình thích thế. Thực ra thì không hẳn. Mình đăng ký Bluehost có lẽ phải từ giữa năm 2010. Đến bây giờ là ngót nghét 3 năm. Downtime thì cũng thỉnh thoảng. Customer service cũng được. Chỉ có điều là giá cả càng ngày càng tăng, mà chất lượng lại không tương xứng. Server load lúc nào cũng vào khoảng 40, login bằng SSH vào cũng đã thấy mệt. Thế là chuyển thôi. Mình có ý định chuyển nhà từ hồi tháng 5 hoặc tháng 6 gì đó, trước khi bắt đầu billing cycle. Hỏi bọn Bluehost xem có discount gì không nhưng không ăn thua. Nhưng mà vì hồi đó chưa tìm được option nào khác nên đành chịu ở lại, với lại mình nghĩ cái đống files và domains trên server của mình đồ sộ quá, không dễ dàng di chuyển đi được. Nhưng thực ra thì không hẳn thế. Turning point là khi mình nhận được email từ một nhóm meetup của NYC, nói là sẽ tặng cho member $20 discount khi đăng ký VPS của DigitalOcean. Mới đầu mình cũng lười, nghĩ bụng bảo giờ mà có VPS cũng lại phải setup từ đầu, rồi vhosts các kiểu cực lắm. Nhưng thực ra thì không hẳn thế. Phải công nhận là DigitalOcean support khá ngon lành, articles đầy đủ và chi tiết, từ việc secure

October 02, 2013

Thế là tháng 9 đã kết thúc. Hơn một tháng kể từ khi mình xong qualification. Mọi thứ hầu như vẫn dậm chân tại chỗ. Có mỗi cái hadoop cluster là hòm hòm, còn lại project nào cũng đang có vấn đề cả. Tuần này nữa mà không có gì để báo cáo thì chắc là đứt. Ngồi đọc báo một lúc thấy luẩn quẩn mấy cái vấn đề bằng cấp. Nào là mấy bằng tiến sỹ về cày ruộng, 2 bằng thạc sỹ không xin được việc. Đến bao giờ thì cái xã hội này mới bỏ được cái kiểu trọng bằng cấp. Quan trọng là có làm được việc hay không. Xã hội này không thiếu những trường mở ra để thu tiền, những người đi học để lấy bằng. Bằng nhiều thật đấy, nhưng hỏi một hai câu là lộ ra chân tướng không biết gì thì cũng đừng có mà xin được việc. Rồi chuyện du học sinh không về nước. Ừ thì đúng một phần là do lương lậu, có chút xíu thế thì ai dám về. Người ta cũng cần phải sống, phải nuôi vợ con chứ. Nhưng phần nhiều là do môi trường. Về nước gặp toàn những người đi làm chỉ chăm chăm đến giờ ăn trưa, đúng giờ là cắp đít đi về thì còn làm nỗi gì nữa. Chưa kể là các vấn đề cơ cấu mà ai cũng hiểu nhưng không ai dám nói. Xã hội đúng là toàn những người câm + giả điếc mà. Anyway, credit chasing is finished. Better focus on something new, interesting!

September 29, 2013

Hôm nay là chủ nhật, lẽ ra mình đã có thể vi vu Freshkills Park, thế mà lại ngồi đây viết mấy cái dòng này. Nguyên nhân cũng chỉ vì assignment chưa xong. Assignment lần này quả là quá chán. Tự nhiên bắt tìm một paper rồi review này nọ. Thấy có hơi hướng giống một môn của kỳ trước. Lượn lờ đọc báo, thấy các bạn lạ thật đấy. Không cãi được thì quay ra công kích đối phương, theo kiểu: “các bạn nhìn lại mình xem có như thế không mà cũng nói người ta”, “đàn ông bây giờ cũng đàn bà lắm, cả đám xúm lại soi con bé 20 tuổi”, “người Việt Nam ai chả thế”. Ô hay, chuyện gì nó ra chuyện đấy chứ. Trong một cuộc tranh luận thì chỉ có ý kiến, luận điểm của những bên tham gia là quan trọng, tại sao lại cứ phải lôi những thứ khác vào. Nếu như ai cũng có tư tưởng “há miệng mắc quai”, không dám phê bình vì thấy mình cũng chả tốt đẹp gì thì mãi mãi cái xã hội này chỉ toàn những người câm và giả điếc thôi.

September 28, 2013

Tình hình là lâu quá không viết rồi. Để đến bây giờ rặn ra một câu cũng thấy khó khó là. Thế mà ngày xưa còn định viết hồi ký cơ đấy. Cơ mà đúng là mấy tuần này mình bận thật, chả hiểu thời gian nó cứ chạy đi đâu hết. Sáng dậy sớm, ăn vội vàng rồi lên lab, ở đến tối mịt mới về, nghịch linh tinh một lát rồi đi ngủ. Cứ thế cuộc sống cứ diễn ra đều đều và nhàm chán. Kỳ này mình vẫn tiếp tục làm cho CUSP như hồi hè. Mang tiếng là làm nhưng lương thì vẫn thế, không tăng không giảm. Đã thế lại còn có tiếng mà không có miếng chứ. Toàn phải làm mấy thứ technical, không liên quan gì đến research trong khi công việc ở lab cũng vậy. Thực ra mình cũng chẳng thể phàn nàn gì được. Cả hè người ta trả lương cho mình để làm mấy thứ lặt vặt và project, giờ phải làm bù thôi. Dù sao thì công việc cũng gần xong rồi, hy vọng là được involve nhiều hơn vào research, kiếm cái paper chơi. Làm một mình cả năm ngoái buồn quá rồi. Các mối quan hệ thì càng ngày càng trở nên rắc rối. Mình nhận ra là chả tin được bố con thằng nào cả. Các bạn cứ thỉnh thoảng lại cắn cho mình một cái, không đau nhưng mà nhức lắm. Mình vốn introvert, bình thường không thích nói, nhưng đã nói là nói thẳng, nói thật. Thế mà các bạn thì cứ đứa này xúi đứa kia, tóm lại là chả ra làm sao cả. Anyway, mình đã quen với việc làm mọi thứ một mình, và nếu cứ như thế này thì cũng

Những công việc dự định làm trong hè

Hồi trước khi thi học kỳ, cứ nghĩ đến hè là vui thú lắm. Nào là sáng dậy tập thể thao, lên lab, tối về đi bơi, tập gym và xem phim. Cuộc sống sướng không từ nào tả xiết. Ấy vậy mà hè đi qua cũng ngót nghét hai tuần mà vẫn chửa làm được cái gì cho ra hồn. Thôi thì ít nhất cũng nên viết lại xem mình đã lập những kế hoạch gì, để hết hè xem làm được đến đâu. Sáng dậy sớm ra biển chạy hoặc đạp xe: 2 tuần rồi chưa chạy được phát nào. Tuần trước vẫn còn ở lab thì 10h mới dậy, ra đường chạy người ta lại chả cười cho. Tuần này có dậy sớm hơn đôi chút, cơ mà 9h làm việc thì 8h mới dậy còn chạy nỗi gì. May mà cũng vớt vát được một buổi đạp xe hôm chủ nhật. Tuần đi bơi 3 lần: Có cái này là thực hiên được. Tuần trước đi bơi 3 5 7, tuần này đi bơi 4 6 CN (hôm nay) Xem “The Big Bang Theory”, “How I Met Your Mother”, “Star Trek”: Chưa xem được tập nào, thêm vào đó còn bổ sung thêm một bộ phim nữa: “The X-File” (nói vậy chứ cũng mới chỉ xem được mỗi tập đầu tiên. Well, 15 phút của tập đầu tiên) Một đống projects đang chờ xử lý. Cái này thì vẫn đang làm. Thi qual trong tháng 8: Hy vọng thế, xong qual cho thanh thản Thế đã. PS: Trong một diễn biến khác, hôm nay 14 rồi mà vẫn chưa có lương. Tháng này đói rồi.

Năm học đầu tiên

Hôm nay, nhân tiện thay áo mới cho blog (thực ra là thay được đúng 5p sang một cái theme cực kỳ cool và dễ nhìn thì mình nhận ra mình phải thêm vào một đống thứ (Facebook like + comment, Google analytic), mà mình thì đang lười kinh khủng, thế nên là lại phải cắn răng quay về theme cũ), mình muốn viết một cái gì đó. Khổ nỗi, mình đã bỏ thói quen viết từ lâu lắm rồi nên chả biết phải bắt đầu như thế nào cả. Thôi thì, nhân tiện năm học vừa kết thúc, viết một bài review xem mình đã làm được những gì. Thứ nhất, học hành cũng không đến nỗi vất vả lắm. Từ trước khi sang US, mình đã nghe các anh chị đi trước doạ học hành vất vả lắm, suốt ngày cắm đầu vào sách vở, bài tập liên miên. Lúc đi học thì không hẳn là như vậy. Học thì đúng là ít thật, tuần có 3 buổi, mỗi buổi 2 tiếng rưỡi. Cơ mà bài tập thì tuần nào cũng có. Kỳ đầu tiên, bài tập nặng nhất là ở môn “Theory of Computation”. Mỗi lần làm bài là lại tốn cả chục trang A4 (một mặt). Như vậy cũng không đáng sợ bằng môn “Computer Networking”. Mình thì không ngán môn này, ngày trước đã thực hành quá nhiều rồi, lại có cả CCNA nữa, cơ mà bài tập môn này thì đúng là nightmare. Không phải là khó, cũng chả đánh đố gì, cơ mà dài và tỉ mỉ kinh khủng. Tỉ như bài tập Wireshark, ông thầy bắt capture gói tin, sau đó chụp ảnh màn hình rồi dùng Photoshop để chỉ ra cái nào là IP nguồn, cái nào là IP đích, …

Jailbreak iPhone 5

Hôm nay có thể nói là một ngày trọng đại, khi nhóm Evasi0n tung ra công cụ Jailbreak cho iOS từ 6.0 đến 6.1, trên hầu hết tất cả các thiết bị iPhone, iPad, iPod. Đợi thêm một vài ngày nữa xem phản ứng của dư luận ra sao rồi mình cũng sẽ tiến hành Jailbreak, để ít nhất có thể biến iPhone thành SSH server, copy/move file không cần iTunes, etc. Nhưng trước hết mình đã nhanh tay down được trọn bộ công cụ cho Windows, Linux và Mac. Signature của chúng nó đây cho bạn nào thích check: Linux SHA1: c9e4b15a161b89f0e412721f471c5f8559b6054f Mac OS X SHA1: 23f99a0d65e71fd79ff072b227f0ecb176f0ffa8 Windows SHA1: 2ff288e1798b4711020e9dd7f26480e57704d8b2 Cũng cần phải nói thêm là ở Mỹ, jailbreak iphone được coi là hợp pháp.

Call me maybe

Mình đã xem rất nhiều hình chế của bài này trên 9GAG, nhưng nghe lần đầu đúng vào hôm đặt chân đến nước Mỹ. 25 tuổi, lần đầu tiên được đi nước ngoài, thấy cái gì cũng mới mẻ, lạ lẫm. Cảm giác ấy theo mình đến tận bây giờ. Xuống sân bay lúc 11h30, đứng đợi nhập cảnh gần 1 tiếng, làm xong thủ tục cũng là 1h30. Lò dò kéo cái vali và túi xách hơn 40kg ra cửa thì gặp người quen. Mình cứ tưởng chú ấy chờ lâu quá về mất rồi, không ngờ còn đưa cả cô đi cùng nữa. Vậy mà từ hồi sang Mỹ đến giờ mình vẫn chưa sắp xếp được thời gian đến nhà chú một lần nữa. Tiếp theo là một đoạn đường dài từ sân bay về nhà. Thấy cái gì cũng khác. Đường khác, biển chỉ đường cũng khác, hai bên đường lại càng khác. Lúc đó mình cũng cảm thấy hơi sợ, không biết sẽ sống ra sao và tồn tại như thế nào trên đất Mỹ. Nhưng rồi những nỗi lo lắng cũng qua đi. Mọi người sống được, mình cũng sống được.