Sáng thứ 7

Nhân một buổi sáng dậy sớm. Nói đúng hơn là cả tuần nay mình dậy sớm. Hôm nào cũng chỉ 7h – 7h30 đã dậy, và đến tầm 9h tối thì mắt đã díp hết cả lại. Không thể chịu nổi nên đành đi ngủ sớm, và cứ thế lại dậy sớm, ngủ sớm, etc. Cũng phải nói thêm là cả tuần này không có việc gì làm. Nói thế thì không đúng lắm, nhưng toàn là mấy việc kiểu low level, đi chỗ này chạy chỗ kia. Không phải căng óc ra nghĩ hoặc làm điên cuồng cho kịp deadline. Thế nên đầu óc không bị vắt kiệt, không mệt đến mức phải ngủ gật trên tàu điện. Mấy hôm nay lạnh vãi, hôm nào cũng tầm -10 độ ngoài trời. Ra đường một cái biết ngay. Lạnh cong đít. Bên trên quần áo có 3, 4 lớp chứ bên dưới có mỗi cái quần bò. Thế nên là lạnh, là rét. Là không dám và cũng ngại đi ra ngoài đường. Là về sớm, và trong khi không có việc gì làm thì tốt nhất là nên đi ngủ. Đúng hơn là mấy hôm nay mình cũng đang gặp vấn đề về sức khoẻ. Mấy hôm đầu thì chỉ đau họng. Sau đó là đến ho. Ho có đờm. Rồi lại đau họng và ngạt mũi. Dù sao thì đến hôm nay cũng đã có một chút tiến triển, hy vọng là đầu tuần sau sẽ hoàn toàn khoẻ mạnh, tung tăng vui đùa. Nghĩ đi nghĩ lại, cứ nghĩ đến research là thấy chán quá à. Hoang mang vãi. Không biết phải làm gì. Không biết bắt đầu từ đâu. 2 năm đã trôi qua. Tuổi xuân đã trôi qua. Liệu có nên quit để đi tìm

Đến hẹn lại lên

Vẫn như thường lệ, trên những chuyến bay dài, vào những lúc không biết phải làm gì mình lại lôi laptop ra viết blog. Lần về VN này của mình khá ngắn nhưng cũng làm được kha khá thứ và biết được kha khá chuyện. Vui có buồn có nhưng tinh thần là theo chiều hướng tốt. Tuy ngắn nhưng những việc lớn đặt ra từ trước đều đã thực hiện được. Mình cũng đã phân chia thời gian một cách hợp lý hơn, đảm bảo gần như ai cũng có phần. Dưới đây là một số kinh nghiệm mà mình lượm lặt được trong suốt hành trình: EVA Air: Mình chưa bay của hãng này bao giờ, nhưng xem review thì thấy đôi lúc ngang ngửa với Korean Air, đặc biệt là tỷ lệ tai nạn = 0% (một phần do thời gian hoạt động ngắn hơn các hãng khác). Máy bay hầu hết là Boeing (từ US về là Boeing 777 – 300 ER thay vì Airbus 380 như Korean Air). Đồ ăn nói chung là tốt nhưng có ít lựa chọn hơn và không có nhiều đồ ăn vặt như Korean Air. Viết đến đây mình thấy khát nước và thử gọi flight attendance xem có được free drink hay không, kết quả là thành công Một điều cần lưu ý là đây là hãng hàng không của Taiwan nên phần lớn người đi là người Đài Loan hoặc Trung Quốc nên mình cũng rất hay bị nhầm thành người Trung Quốc (tiếp viên nói chuyện với mình bằng tiếng Trung). Ưu điểm là thời gian bay nhanh, transit ngắn. Tổng hành trình vào khoảng từ 22 – 23 tiếng. Credit card: Việt Nam đã có nhiều điểm chấp nhận thẻ hơn. Theo ý kiến chủ quan

Rảnh rỗi sinh nông nổi

Disclaimer: Bài này định đăng ngay sau khi về đến Việt Nam, chả hiểu sao viết rồi nhưng chưa publish. Đến hẹn lại lên. Rảnh rỗi sinh nông nổi. Trên máy bay, những lúc không có việc gì làm, thèm được viết một cái gì đó. Lần này về nhà mình đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng, không biết có sai sót gì không. Từ cách đây 2 tuần mình đã đi Costco mua hầu hết các thứ, đi Trader Joes mua các loại đồ khô và còn mua thêm một chai vang nữa. Sau đó là đi The Body Shop mua xà phòng. May mà có mấy cái coupon của Living Social, thế nên là ở The Body Shop mình chỉ phải trả có vài đồng bạc lẻ, không thì cũng vỡ mồm. Thế nên là gần đến ngày đi mình càng rảnh rang. Ngoài chuyện cái MacBook Air sleeve về không đúng như hàng mình đặt thì tất cả đều tốt đẹp cả. Đợt này mình tiêu phải đến gần 3K, tuần trước ngày nào cũng có hàng về. Rảnh rỗi vậy nên chiều thứ 7, mặc dù có bão tuyết vẫn lặn lội mò lên lab. Để rồi cuối cùng đến tối được nghịch tuyết thoả thích. Mặc dù tay cóng, mặt rát nhưng thoải mái và phấn khích vô cùng. Thử tưởng tượng mà xem, cả một quảng trường không ai đi lại, tuyết vẫn còn rất trắng và xốp chứ không bẩn như tuyết trên đường nhiều xe qua lại mà mình hay gọi là black snow. Rảnh rỗi vậy nên chiều chủ nhật vẫn còn mò lên Manhattan ăn sushi với Fernando và Olga, bạn cùng nhà của Liz ngày xưa. Sau đó là lượn lờ Trader Joes và CVS để mua cân và

Một khi đã đam mê

Thì không có gì cưỡng lại được. Chiều hôm qua mình bắt đầu làm bài tập Kernel hook. Bài tập lần này đã được đơn giản hoá đi rất nhiều so với lần trước, và mình cũng đã biết rút kinh nghiệm từ lần trước nên có phần dễ hơn. Tuy nhiên không phải vì thế mà mọi thứ trở nên dễ dàng. Thứ nhất là cứ mỗi lần code sai thì cứ xác định là reset cái máy ảo. Ở trên lab thì không sao chứ về nhà thì đúng là cực hình. Cái chức năng Back to my Mac từ hồi release Mavericks không làm việc được nữa, toàn phải dùng TeamViewer. Khổ không sao kể xiết. Nói vậy thôi chứ đúng là càng làm càng hăng. Bắt đầu từ chiều, đến tối, đến lúc đi về, đến tận lúc lên giường đi ngủ. Lúc ấy là khoảng 3h rồi, nghĩ bụng bảo còn lâu mới xong được, thế là tắt máy tắt đèn đi ngủ. Nằm được tầm 10p thì nghĩ ra hình như mình sai, thế là lồm cồm bò dậy bật máy code tiếp. Đến khoảng 4h30 thì không chịu được nữa, tắt đèn đi ngủ thật. Mà hình như trong mơ cũng nghĩ đến hay sao ý. Thành ra sáng dậy tự nhiên nghĩ bỏ mẹ, hôm qua mình làm sai một chỗ. Thế là lại hì hục ngồi code tiếp đến trưa, ăn cơm xong rồi đi lên lab. Càng code mình càng thấy lập trình kernel hay. Hạn chế lớn nhất là thư viện chuẩn hỗ trợ rất ít và không dùng được thư viện ngoài, nhưng chính những hạn chế đó lại càng làm cho lập trình kernel hay ho. Kiểu như phải nghĩ ra solution trong điều kiện resource hạn

November 11, 2013

Cả ngày hôm qua chỉ có ngủ, ngủ và ngủ. Sáng ngủ đến 12h. Trưa ăn cơm xong ngủ từ 3h đến tối. Tối ăn cơm xong lại ngủ tiếp đến tận sáng hôm sau. Đo nhiệt độ được 38.5. Hãi vãi. May mà sau khi uống mấy viên thuốc, giờ đã đỡ. Cơ mà cứ ngồi máy tính khoảng nửa tiếng là lại nhức hết cả mắt. Chả biết phải làm sao nữa. Hình như mai có tuyết.

November 9, 2013

Hôm qua mải xem phim ngủ muộn, hôm nay 7h đã phải dậy, mắt cứ díp hết cả lại. Cái đồng hồ mới mua thật là công hiệu, 7h nó giật cho một phát làm mình cứ tưởng như có thằng nào vừa lấy búa đóng đinh vào đầu. Đã thế lúc đi tàu lại gặp phải schedule vớ vẩn, chạy tận lên Manhattan rồi quay lại, làm 2 thằng phải chạy thục mạng từ bến tàu ra trường, không kịp cả ăn sáng. Chỗ shopping thì đúng là rộng thật, không biết bao nhiêu là hàng quán, cơ mà trông như kiểu cái gì cũng cũ ấy. Chả mua được cái gì cả. Các bạn Tàu đúng là giàu thật, bạn nào cũng phải vài túi, mà toàn là đồ xịn mới kinh chứ. Đã thế lúc về lại còn bị tắc đường, đi gần 2 tiếng mới về đến nơi. Mệt vãi tè.

November 8, 2013

Hôm nay tự dưng có hứng viết. Thật ra là chả có cái gì tự nhiên cả. Đầu tiên là việc chuyển nhà. Ồ, tất nhiên là không phải chuyển nhà thật rồi. Lần chuyển nhà trước đã làm mình tốn không biết bao nhiêu công sức và tiền của, nghĩ đến đã thấy rùng mình. Chuyển nhà lần này là chuyển blog về server mới. Tại sao phải chuyển nhà? Mình thích thế. Thực ra thì không hẳn. Mình đăng ký Bluehost có lẽ phải từ giữa năm 2010. Đến bây giờ là ngót nghét 3 năm. Downtime thì cũng thỉnh thoảng. Customer service cũng được. Chỉ có điều là giá cả càng ngày càng tăng, mà chất lượng lại không tương xứng. Server load lúc nào cũng vào khoảng 40, login bằng SSH vào cũng đã thấy mệt. Thế là chuyển thôi. Mình có ý định chuyển nhà từ hồi tháng 5 hoặc tháng 6 gì đó, trước khi bắt đầu billing cycle. Hỏi bọn Bluehost xem có discount gì không nhưng không ăn thua. Nhưng mà vì hồi đó chưa tìm được option nào khác nên đành chịu ở lại, với lại mình nghĩ cái đống files và domains trên server của mình đồ sộ quá, không dễ dàng di chuyển đi được. Nhưng thực ra thì không hẳn thế. Turning point là khi mình nhận được email từ một nhóm meetup của NYC, nói là sẽ tặng cho member $20 discount khi đăng ký VPS của DigitalOcean. Mới đầu mình cũng lười, nghĩ bụng bảo giờ mà có VPS cũng lại phải setup từ đầu, rồi vhosts các kiểu cực lắm. Nhưng thực ra thì không hẳn thế. Phải công nhận là DigitalOcean support khá ngon lành, articles đầy đủ và chi tiết, từ việc secure

October 02, 2013

Thế là tháng 9 đã kết thúc. Hơn một tháng kể từ khi mình xong qualification. Mọi thứ hầu như vẫn dậm chân tại chỗ. Có mỗi cái hadoop cluster là hòm hòm, còn lại project nào cũng đang có vấn đề cả. Tuần này nữa mà không có gì để báo cáo thì chắc là đứt. Ngồi đọc báo một lúc thấy luẩn quẩn mấy cái vấn đề bằng cấp. Nào là mấy bằng tiến sỹ về cày ruộng, 2 bằng thạc sỹ không xin được việc. Đến bao giờ thì cái xã hội này mới bỏ được cái kiểu trọng bằng cấp. Quan trọng là có làm được việc hay không. Xã hội này không thiếu những trường mở ra để thu tiền, những người đi học để lấy bằng. Bằng nhiều thật đấy, nhưng hỏi một hai câu là lộ ra chân tướng không biết gì thì cũng đừng có mà xin được việc. Rồi chuyện du học sinh không về nước. Ừ thì đúng một phần là do lương lậu, có chút xíu thế thì ai dám về. Người ta cũng cần phải sống, phải nuôi vợ con chứ. Nhưng phần nhiều là do môi trường. Về nước gặp toàn những người đi làm chỉ chăm chăm đến giờ ăn trưa, đúng giờ là cắp đít đi về thì còn làm nỗi gì nữa. Chưa kể là các vấn đề cơ cấu mà ai cũng hiểu nhưng không ai dám nói. Xã hội đúng là toàn những người câm + giả điếc mà. Anyway, credit chasing is finished. Better focus on something new, interesting!

September 29, 2013

Hôm nay là chủ nhật, lẽ ra mình đã có thể vi vu Freshkills Park, thế mà lại ngồi đây viết mấy cái dòng này. Nguyên nhân cũng chỉ vì assignment chưa xong. Assignment lần này quả là quá chán. Tự nhiên bắt tìm một paper rồi review này nọ. Thấy có hơi hướng giống một môn của kỳ trước. Lượn lờ đọc báo, thấy các bạn lạ thật đấy. Không cãi được thì quay ra công kích đối phương, theo kiểu: “các bạn nhìn lại mình xem có như thế không mà cũng nói người ta”, “đàn ông bây giờ cũng đàn bà lắm, cả đám xúm lại soi con bé 20 tuổi”, “người Việt Nam ai chả thế”. Ô hay, chuyện gì nó ra chuyện đấy chứ. Trong một cuộc tranh luận thì chỉ có ý kiến, luận điểm của những bên tham gia là quan trọng, tại sao lại cứ phải lôi những thứ khác vào. Nếu như ai cũng có tư tưởng “há miệng mắc quai”, không dám phê bình vì thấy mình cũng chả tốt đẹp gì thì mãi mãi cái xã hội này chỉ toàn những người câm và giả điếc thôi.