Những cánh buồm

Tác giả: Hoàng Trung Thông (1925-1993) Hai cha con bước đi trên cát Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh Bóng cha dài lênh khênh Bóng con tròn chắc nịch, Sau trận mưa đêm rả rích Cát càng mịn, biển càng trong Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng Nghe con bước, lòng vui phơi phới. Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi: “Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời, Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?” Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ: “Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa,

Thơ viết ở biển

Tác giả: Hữu Thỉnh (1942 – ) Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn Gió không phải là roi mà đá núi phải mòn Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến Vì sóng đã làm anh Nghiêng ngả Vì em…

Bên kia sông Đuống

Tác giả: Hoàng Cầm (1922 – 2010) Em ơi buồn làm chi Anh đưa em về sông Đuống Ngày xưa cát trắng phẳng lì Sông Đuống trôi đi Một dòng lấp loáng Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ Xanh xanh bãi mía bờ dâu Ngô khoai biêng biếc Đứng bên này sông sao nhớ tiếc Sao xót xa như rụng bàn tay Bên kia sông Đuống Quê hương ta lúa nếp thơm nồng Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp Quê hương ta từ ngày khủng khiếp Giặc kéo

Em đừng ghen – Bằng Việt

Em đừng ghen với những thoáng say mê Trong giấc mơ hoa niên chỉ bay mà chẳng đứng Cơn gió nhỏ giữa chiều thu lơ lửng Búp lá bên đường cũng thức dậy tình yêu Và mùa hè đầy ắp tiếng ve kêu Hoa sen thắm đưa hương mười tám tuổi Và những cái nhìn rất vội Suốt mùa trăng, mùa trăng, mùa trăng. Em đừng ghen với quá khứ trong anh Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt Thuở tình yêu như cánh gió không bờ… Nhưng chỉ