Những cánh buồm

Tác giả: Hoàng Trung Thông (1925-1993) Hai cha con bước đi trên cát Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh Bóng cha dài lênh khênh Bóng con tròn chắc nịch, Sau trận mưa đêm rả rích Cát càng mịn, biển càng trong Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng Nghe con bước, lòng vui phơi phới. Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi: “Cha ơi, sao xa kia chỉ thấy nước thấy trời, Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?” Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ: “Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa, Sẽ có cây, có cửa, có nhà Vẫn là đất nước của ta Ở nơi đó cha chưa hề đi đến.” Cha lại dắt con đi trên cát mịn, Ánh nắng chảy đầy vai Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời Con lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ: “Cha mượn cho con cánh buồm trắng nhé, Để con đi!” Lời của con hay tiếng sóng thầm thì Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

Thơ viết ở biển

Tác giả: Hữu Thỉnh (1942 – ) Anh xa em Trăng cũng lẻ Mặt trời cũng lẻ Biển vẫn cậy mình dài rộng thế Vắng cánh buồm một chút đã cô đơn Gió không phải là roi mà đá núi phải mòn Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến Vì sóng đã làm anh Nghiêng ngả Vì em…

Bên kia sông Đuống

Tác giả: Hoàng Cầm (1922 – 2010) Em ơi buồn làm chi Anh đưa em về sông Đuống Ngày xưa cát trắng phẳng lì Sông Đuống trôi đi Một dòng lấp loáng Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ Xanh xanh bãi mía bờ dâu Ngô khoai biêng biếc Đứng bên này sông sao nhớ tiếc Sao xót xa như rụng bàn tay Bên kia sông Đuống Quê hương ta lúa nếp thơm nồng Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp Quê hương ta từ ngày khủng khiếp Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn Ruộng ta khô Nhà ta cháy Chó ngộ một đàn Lưỡi dài lê sắc máu Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang Mẹ con đàn lợn âm dương Chia lìa đôi ngả Đám cưới chuột tưng bừng rộn rã Bây giờ tan tác về đâu? Ai về bên kia sông Đuống Cho ta gửi tấm the đen Mấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yên Những hội hè đình đám Trên núi Thiên Thai Trong chùa Bút Tháp Giữa huyện Lang Tài Gửi về may áo cho ai Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu Những nàng môi cắn chỉ quết trầu Những cụ già phơ phơ tóc trắng Những em sột soạt quần nâu Bây giờ đi đâu? Về đâu? Ai về bên kia sông Đuống Có nhớ từng khuôn mặt búp sen Những cô hàng xén răng đen Cười như mùa thu tỏa nắng Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen Bãi Tràm Chỉ người giăng tơ nghẽn lối Những nàng dệt sợi Đi bán lụa mầu Những người thợ nhuộm Đồng Tỉnh, Huê Cầu Bây giờ đi đâu? Về đâu? Bên kia sông Đuống Mẹ già nua còm cõi gánh hàng

Em đừng ghen – Bằng Việt

Em đừng ghen với những thoáng say mê Trong giấc mơ hoa niên chỉ bay mà chẳng đứng Cơn gió nhỏ giữa chiều thu lơ lửng Búp lá bên đường cũng thức dậy tình yêu Và mùa hè đầy ắp tiếng ve kêu Hoa sen thắm đưa hương mười tám tuổi Và những cái nhìn rất vội Suốt mùa trăng, mùa trăng, mùa trăng. Em đừng ghen với quá khứ trong anh Những khuôn mặt đi qua, nụ cười và nước mắt Tuổi trẻ rì rầm những đêm không tắt Thuở tình yêu như cánh gió không bờ… Nhưng chỉ tới hôm nay, lắng hơn hết bao giờ Nỗi vui đã chín đằm, mới thành đời sống thật Em ghen chi những điều đã mất Như ánh sáng cầu vồng, bong bóng những cơn mưa . Em từng khêu bấc dầu những năm tháng gay go Không phải để đọc thơ mà để ngồi vá áo Em từng xách ba lô vẹo người trong mưa bão Cho kịp chuyến xe tàu đi công tác nửa đêm. Khi chia tay em chỉ biết lặng nhìn Chân trời đỏ ánh đèn pha dữ dội Đôi mắt thẳm sâu không còn có tuổi Vừa gan góc lạ lùng, vừa yếu đuối ngây thơ . Thiêng liêng sao những phút ấy bây giờ Quá khứ đâu làm bận bịu hai ta Mà chỉ có hôm nay, những ngày đang sống thực Khi ta đúng là ta, sau nhiều phen đánh vật. Cuộc đời càng khó khăn càng phải biết thương đời Quá khứ đã thành xa xỉ lâu rồi Tất cả tâm hồn anh có dừng đâu ở đó Chỉ tụ lại trong anh mọi vui buồn sướng khổ Em đừng ghen với quá khứ của anh